Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phò Mã Của Ta Rất Hiền Huệ
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:37:03 | Lượt xem: 6

Văn án:

 

Ta nói ta cô đơn, Hoàng đệ liền đêm khuya đưa đến phủ công chúa bảy nam tử tuấn mỹ. 

 

Phò mã mặt mày tươi cười, tự mình an bài chỗ ở, giục người gấp rút may y phục mới.

 

Thuận tiện còn mua tám cỗ quan tài, sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề.

 

Bảy nam tử tuấn mỹ. 

 

Tám cỗ quan tài. 

 

Ta run rẩy trong sợ hãi: “Còn một cỗ kia… là dành cho ai?”

 

01.

 

Sau khi thành thân hai năm, Phò mã vẫn chưa từng chạm vào ta.

 

Hoàng đệ Hứa Trừng Cẩn không rõ nội tình, thấy ta lâu chưa mang thai, bèn ban thưởng một đống thuốc điều dưỡng thân thể.

 

Ta cho người đuổi cung nhân đưa thuốc về, để bọn họ chuyển lời cho Hoàng đệ:

 

“Là huynh ấy không được, không phải ta!”

 

Ngày hôm sau, Hoàng đệ lại ban thưởng cho Phò mã một đống thuốc điều dưỡng thân thể. 

 

Ta đi săn trở về, vừa lúc gặp Phò mã tiễn cung nhân ra cửa.

 

Sau đó huynh ấy chỉ vào mấy hòm thuốc chất đầy trong sân, cười như không cười nói với ta: “Trừng Ninh, giải thích một chút đi?”

 

Nhìn ánh mắt nguy hiểm của huynh ấy, ta cảm thấy sau lưng lạnh toát, trong lòng…

 

Vui mừng như điên!

 

Lận Tử Thanh, huynh tức giận rồi sao? Cảm thấy bị sỉ nhục rồi sao? Muốn chứng minh bản thân rồi sao?

 

Tới đây!

 

Ta cố tỏ ra bình tĩnh mà thêm dầu vào lửa: “Hoàng ân bao la, A Thanh chớ nên giấu bệnh sợ thầy, phụ lòng tốt của Hoàng thượng”.

 

Huynh ấy bước lên, cúi người, ghé sát tai ta nói nhỏ: “Tố Nhi… nàng rất muốn ta sao?”

 

Tai ta nóng lên, ngay sau đó chân cũng mềm nhũn.

 

Hai năm nay, huynh ấy trước sau vẫn luôn nghiêm túc gọi phong hiệu của ta là “Trừng Ninh”, cứ như không biết tên ta là Hứa Trừng Tố.

 

Hôm nay bị kích thích một chút, vậy mà lại gọi “Tố Nhi” đầy mùi mẫn!

 

Ta nắm chặt vạt áo, ngượng ngùng gật đầu.

 

Huynh ấy khẽ cười một tiếng, đứng thẳng người: “Nếu đã như vậy, xin cho ta được điều dưỡng ba ngày.”

 

Trời ơi, huynh ấy chịu mở lời rồi!

 

Tuy rằng ba ngày “điều dưỡng” này, cũng không biết là kế hoãn binh, hay là huynh ấy thật sự có vấn đề gì…

 

Nhưng mà, huynh ấy chịu mở lời rồi!

 

Mang theo chờ mong mãnh liệt, suốt ba ngày liền, ta gần như không chợp mắt.

 

Tối ngày thứ ba, ta tắm rửa xong từ sớm, nằm trên giường chờ huynh ấy.

 

Ta hồi hộp đến mức không dám nhìn huynh ấy, chỉ quay lưng về phía cửa, nhìn chằm chằm vào tường.

 

Tiếng bước chân tao nhã đặc trưng của huynh ấy vang lên.

 

Cửa mở.

 

Huynh ấy đi tới bên giường.

 

Huynh ấy lên giường.

 

Huynh ấy vén chăn lên!

 

Huynh ấy…

 

Sao không động tĩnh gì nữa?

 

Trong im lặng, ta thấp thỏm chờ đợi.

 

Có lẽ giây tiếp theo, tay huynh ấy sẽ đặt lên người ta?

 

Bỗng nhiên, có tiếng ngáy ngủ khe khẽ vang lên.

 

Ta bỗng quay đầu lại.

 

Lận Tử Thanh nằm bên cạnh ta, ăn mặc chỉnh tề, nằm thẳng thớm…

 

Ngủ rất say.

 

Ta cố gắng kìm nén xúc động muốn đá huynh ấy xuống giường, xoay người âm thầm rơi lệ.

 

02.

 

Vài ngày sau, Hoàng đệ mời ta vào cung dùng bữa.

 

Ta uống liền mấy bình rượu, vừa uống vừa khóc.

 

Hoàng đệ rất lo lắng: “Sao vậy Hoàng tỷ, thuốc của trẫm không dùng được sao?”

 

Ta lắc đầu: “Huynh ấy không bệnh, huynh ấy chỉ là không thích ta.”

 

Từ trước đến nay đều là ta ngây thơ cho rằng huynh ấy thích ta.

 

Lận Tử Thanh là con trai út của cựu thừa tướng, năm đó từng là bạn đọc của Hoàng đệ.

 

Ta và huynh ấy là thanh mai trúc mã, nhưng từ nhỏ đã khắc khẩu đến lớn.

 

Đến tuổi cập kê, ta lại phát hiện bản thân động lòng với huynh ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8