Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phò Mã Của Ta Rất Hiền Huệ
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:37:08 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Haiz, lúc mới thành thân ta không nên biểu hiện ra là mình thích “Dung Thanh” quá thì tốt rồi, có lẽ huynh ấy còn định dùng thân phận Dung Thanh để từ từ “yêu lại từ đầu” với ta.

 

Sai lầm rồi!

 

Bây giờ phải làm sao đây?

 

06.

 

Viên phòng không thành, Lận Tử Thanh ngay cả phòng cũng không trở về.

 

Đêm khuya phòng vắng thật khó chịu, ta chỉ mặc áo trong, đến từng viện của bảy nam tử đi dạo một vòng.

 

Ừm, trong phòng đều không có giường, chăn gối đều để trong quan tài.

 

Chẳng trách dạo này bọn họ nhìn thấy ta đều tránh né.

 

Có lẽ là sợ Lận Tử Thanh nhân lúc bọn họ ngủ say, đóng đinh bọn họ vào nắp quan tài rồi khiêng đi chôn sống.

 

Cửa viện của nam tử cuối cùng ta còn chưa bước vào, Lận Tử Thanh đã túm ta về phòng ngủ.

 

Huynh ấy ném ta lên giường, tự mình cũng cởi áo ngoài ra, mặc y phục chỉnh tề, nằm xuống bên cạnh ta.

 

Ta nhìn huynh ấy lạnh lùng, nằm xuống là nhắm mắt chuẩn bị ngủ, trong lòng thầm cười trộm.

 

Huynh ấy từ nhỏ đã vậy, nhìn thì có vẻ là công tử bột, nhưng thực chất lại là chính nhân quân tử.

 

Còn rất ngây thơ nữa.

 

Ta đưa tay lên sờ mặt huynh ấy, bị huynh ấy hất ra.

 

Ta nhịn cười nói: “A Thanh, ta thích huynh như vậy, huynh như thế này khiến ta rất đau lòng.”

 

Huynh ấy giả vờ ngủ, không nói gì.

 

Ta tiếp tục nói: “A Thanh, huynh có biết tại sao ta lại thích huynh không?”

 

Huynh ấy lập tức lên tiếng: “Tại sao?”

 

Hi hi, ta biết ngay là huynh hứng thú với câu hỏi này mà.

 

Ta bịa chuyện: “Bởi vì huynh rất giống một người.”

 

Lần này ngay cả mắt huynh ấy cũng mở ra: “Ai?”

 

Ta giả vờ ưu thương thở dài: “Con trai của cựu thừa tướng – Lận Tử Thanh.”

 

Trong nháy mắt, trong mắt huynh ấy dâng lên muôn vàn cảm xúc.

 

Ta giả vờ như không nhận ra, thở dài một hơi.

 

“Ta yêu hắn như vậy, nhưng hắn đã không còn nữa.” Ta diễn lại bài thơ đã chuẩn bị sẵn đầy cảm xúc, “Ban đầu ta không muốn gả cho huynh, nhưng huynh có biết, đêm tân hôn lần đầu tiên gặp huynh, ta đã kinh hỷ như thế nào không? Ta cảm thấy ông trời đã đưa hắn trở về bên cạnh ta.”

 

Gạch chân ý chính: Trước hôn nhân ta không có tình cảm gì với “Dung Thanh”, yêu “Dung Thanh” là vì yêu “Lận Tử Thanh”.

 

Huynh ấy nhìn ta chằm chằm, vẻ mặt vô cùng phức tạp: “Nhiều năm như vậy rồi, nàng vẫn còn yêu hắn sao?”

 

Ta đã lường trước được huynh ấy sẽ để tâm chuyện ta coi huynh ấy là người thay thế “Lận Tử Thanh”, bèn bình tĩnh tiếp tục đưa ra câu trả lời đã chuẩn bị sẵn:

“Ta thừa nhận, muốn quên đi một người rất khó; nhưng chúng ta đã là vợ chồng hơn hai năm rồi, bây giờ tự nhiên ta cũng yêu huynh.”

 

“Vậy bây giờ rốt cuộc nàng yêu ta hơn, hay là yêu Lận Tử Thanh hơn?”

 

Ta sững sờ.

 

Câu hỏi này nằm ngoài dự tính của ta.

 

Dù là lúc nào thì người ta yêu vẫn là con người huynh ấy không phải sao?

 

Sao lại còn ghen tuông với chính mình vậy?

 

Huynh ấy mong ta yêu ai hơn?

 

Ta nói gì thì tốt hơn đây?

 

Đang do dự, huynh ấy bất ngờ lật người, đè ta xuống dưới.

 

Ánh nến mờ ảo, dây buộc màn bị huynh ấy kéo rơi xuống.

 

Giấc mơ của ta đã thành hiện thực quá nhanh, quá đột ngột, quá…

 

Quá đau!

 

Ta không nhịn được khóc lóc, huynh ấy miệng thì dỗ dành nói sẽ nhanh thôi, nhưng thực tế một chút cũng không nhanh!

 

Người này sao lại như vậy chứ!

 

Nửa đêm, ta cuộn tròn trong chăn, một mình chạy sang thư phòng ngủ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8