Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phò Mã Của Ta Rất Hiền Huệ
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:37:12 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

09.

 

Hoàng đệ từ Giang Nam trở về, nghe nói ta có thai, lập tức đến thăm.

 

“Hoàng tỷ,” hắn hạ giọng hỏi, “của ai?”

 

Lận Tử Thanh đứng bên cạnh liếc ta một cái không được thân thiện cho lắm.

 

Ta sầm mặt, vội vàng nhấn mạnh: “Tất nhiên là của Phò mã!”

 

Hoàng đệ: “Tỷ chắc chứ?”

 

Lận Tử Thanh nheo mắt.

 

Mặt ta càng lúc càng đen: “Bảy vị kia, hôm nay vừa lúc trả lại nguyên vẹn rồi!”

 

Hoàng đệ rất ngạc nhiên: “Hoàng tỷ không thích ai trong số họ sao?”

 

Ta: “Cảm ơn, muốn sống tiếp.”

 

Sau khi tiễn Hoàng đệ và bảy nam tử kia đi, Lận Tử Thanh quay về phòng ngủ.

 

Ta quan sát sắc mặt huynh ấy, cảm thấy lúc này ta chỉ có thể giả bệnh mới tự cứu được mình.

 

“A Thanh,” ta cắn môi, “bỗng dưng bụng ta đau quá, sợ quá.”

 

Lận Tử Thanh nhìn ta với ánh mắt cực kỳ nghi ngờ, nhưng vẫn lập tức cho người đi mời thái y.

 

Sau đó huynh ấy đi tới ôm ta vào lòng: “Đừng sợ, dù thế nào thì ta cũng sẽ ở bên cạnh nàng.”

 

Ta vừa đắc ý vừa hạnh phúc, gật đầu lia lịa: “Ừm!”

 

“Nhưng nếu để ta phát hiện có người giả bệnh…”

 

Ta run rẩy: “Làm… làm sao?”

 

Huynh ấy bẻ ngón tay tính toán: “Tính ra, chắc cũng phải được bốn tháng rồi nhỉ.”

 

“Lận Tử Thanh…”

 

“Hửm?”

 

“Tên yêu quái tham ăn này…”

 

Ngày hôm sau, phủ công chúa nhỏ bé của ta bỗng nhiên có rất nhiều quan lại đến, đều nói là đến chúc mừng ta mang thai.

 

Ta ngơ ngác, hỏi han mãi mới biết được là Hoàng đệ hôm nay ở triều đường nổi điên, nhất quyết phải đặt phong hiệu cho con ta trước, trai thì phong Quận vương, gái thì phong Quận chúa, chuẩn bị sẵn sàng cả hai bên.

 

10.

 

“Bất ngờ chứ? Ta đã chuẩn bị hơn hai năm rồi đấy.” Hạ Gia Nguyệt nhếch mép, “Chỉ cần muội đồng ý hòa ly với hắn, đưa người cho ta, những thứ này sẽ là của huynh ấy.”

 

Ta giật mình, vội vàng đứng dậy đi đến bên cạnh Lận Tử Thanh, ôm lấy cánh tay huynh ấy, nhìn thứ huynh ấy đang cầm trên tay.

 

Trên tờ giấy kia, rõ ràng viết tên Lận thừa tướng.

 

Ta không hiểu rõ nội dung trong tờ giấy kia cho lắm, Lận Tử Thanh cũng không cho ta xem kỹ.

 

Nhưng đã liên quan đến Lận thừa tướng, thì còn thể là gì được nữa?

 

Tim ta thuyết lên, theo bản năng ngẩng đầu lên quan sát sắc mặt Lận Tử Thanh.

 

Huynh ấy nhíu chặt mày, phẩy tay đuổi người xuống, sau đó hỏi Hạ Gia Nguyệt: “Thật hay giả?”

 

Hạ Gia Nguyệt nói: “Tất nhiên là giả, nhưng ta đã chuẩn bị rất kỹ rồi, sẽ không có vấn đề gì đâu.”

 

Khoảnh khắc ấy, ta rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt thất vọng lướt qua trên khuôn mặt Lận Tử Thanh.

 

Huynh ấy cầm tờ giấy lên, không chút do dự, xé làm đôi ngay từ chỗ giữa.

 

Hạ Gia Nguyệt không kịp ngăn cản, chỉ kịp giật lại mảnh giấy rách nát, trợn tròn mắt: “Tử Thanh?! Huynh làm gì vậy? Huynh không muốn minh oan cho phụ thân sao? Huynh không muốn khôi phục lại thân phận của mình sao?”

 

“Đa tạ Hạ đại nhân có lòng tốt, tại hạ vô cùng biết ơn.” Lận Tử Thanh nói, “Nhưng cha và ca ca ta không hề oan ức, điều ta nên làm bây giờ, là chuộc tội thay họ, chứ không phải là minh oan.”

 

Hạ Gia Nguyệt nhìn ta với vẻ mặt khó tin, sau đó chỉ tay vào ta nói với Lận Tử Thanh: “Chẳng lẽ huynh vì muốn ở bên cạnh người phụ nữ này, ngay cả cha mà chàng cũng không cần sao?”

 

Người đâu có vậy, Lận Tử Thanh nói chưa đủ rõ ràng sao?

 

Lận Tử Thanh nói: “Chuyện này không liên quan đến Trừng Ninh. Mời Hạ đại nhân tôn trọng nàng ấy, cũng như tôn trọng ta.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8