Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phượng hoàng niết bàn
Chương 13-14

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:39:48 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy tôi không tin, chú Lục đi vào phòng dạo quanh.

Ông nhặt đôi giày vải tôi đi khi về thôn, lắc lắc, trong giày rơi ra một tờ tiền giấy.

Chú Lục kẹp hai tờ tiền giấy cho tôi xem:

“Thấy chưa? Tiền đi đường cho cháu cũng đã chuẩn bị sẵn rồi, người ta muốn đưa cháu đi.”

Mẹ tôi thấy vậy liền sợ hãi, hỏi ông Lục phải làm sao.

Chú Lục đốt hai tờ tiền giấy đó rồi bảo tôi giao nộp tất cả những thứ liên quan đến đại học.

Trong ba lô của tôi có hai cuốn sách giáo trình đại học mà tôi định đọc trong kỳ nghỉ hè, còn có cả thẻ sinh viên.

Chú Lục lấy những thứ này của tôi, rồi bảo mẹ tôi đi mua một con dê đã được làm sạch cả da và nội tạng.

Cha tôi mua dê về, chú Lục nhét sách và thẻ sinh viên của tôi vào bụng dê, dùng chỉ đỏ khâu lại, hỏi ngày tháng năm sinh của tôi, rồi viết bát tự của tôi lên một lá bùa, nhét vào miệng dê.

Sau khi làm xong những việc này, chú Lục treo con dê lên cây táo trong sân nhà tôi.

Tôi hỏi ông định làm gì?

Chú Lục nói:

“Còn làm gì nữa? Lừa ma quỷ thôi!”

Chú Lục yêu cầu cả nhà tôi trốn trong phòng, dù có chuyện gì xảy ra bên ngoài cũng không được lên tiếng, càng không được ra ngoài.

“Sau đó thì sao?” Tôi hỏi.

“Sau đó Thu Ca sẽ đến, nhưng con bé sẽ coi con dê đó là cháu. Sau khi đưa con dê đi, cháu sẽ không sao nữa.”

“Vậy Thu Ca đến lúc nào?” Mẹ tôi lại hỏi.

Chú Lục vuốt mấy sợi râu trên cằm, nói:

“Đã đến rồi.”

Nghe vậy, cả nhà tôi sợ hãi ôm chặt lấy nhau, căng thẳng nhìn xung quanh phòng.

Chú Lục cười.

“Đến thì đến rồi, nhưng ban ngày không thể làm loạn được, không biết đang trốn ở đâu nghỉ ngơi ấy chứ. Đừng sợ, muốn sợ cũng phải đợi đến tối.”

Trời tối.

Nhà chúng tôi ăn tối sớm, đóng cửa lại, cả nhà trốn trong phòng.

Ban đầu mẹ tôi thắp một ngọn đèn dầu, nhưng lại sợ Thu Ca tìm vào nên đã thổi tắt.

Phòng tối đen một lúc, mọi người bắt đầu cảm thấy sợ hãi, lại thắp đèn lên.

Cả nhà ngồi trên giường, không ai nói gì, chỉ giương mắt nhìn nhau, cũng không biết phải làm gì.

Tiểu Dũng lấy từ ngăn kéo ra một bộ bài đã sờn mép, cười với chúng tôi, muốn chơi bài.

Mẹ tôi giơ tay lặng lẽ đánh vào đầu nó một cái.

Tiểu Dũng lập tức ôm đầu rồi cất bộ bài đi.

Từ tám giờ đến gần mười hai giờ, trong sân không có động tĩnh gì.

Ban đầu tuy sợ, nhưng thời gian trôi qua cũng không còn cảm giác nữa.

Tiểu Dũng liên tục ngáp, tôi bị lây, cũng bắt đầu ngáp theo.

Cha tôi chỉ vào gối, ý là đi ngủ đi.

Chúng tôi đều nằm xuống.

Vừa mơ màng sắp ngủ, mẹ tôi đột nhiên lay vai tôi, cha và Tiểu Dũng cũng ngồi dậy, nghiêng đầu lắng nghe động tĩnh trong sân.

Soàn soạt…

Soàn soạt…

Cô ấy đến rồi!

Trong sân vang lên tiếng động giống như tiếng quét nhà.

Nhưng tần số âm thanh nhanh hơn tiếng quét nhà.

Giống như có một vật sắc nhọn cọ xát rất nhanh và phát ra âm thanh.

Soàn soạt…

Soàn soạt…

Âm thanh này lượn lờ trong sân một lúc, rồi im bặt.

Sau đó là tiếng thịt bị xé rách, còn có tiếng xương gãy.

Trong âm thanh còn xen lẫn tiếng khóc thút thít, như chứa đầy oán hận vô tận.

Lúc này chúng tôi mới cảm thấy sợ hãi, ai nấy đều bịt miệng lại, không dám thở mạnh.

“A…”

Một tiếng kêu đau đớn nhẹ nhàng vang lên từ bên ngoài.

“Buông ra… Cứu mạng!”

Tiếng kêu cứu bên ngoài ngày càng rõ ràng.

Khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Bởi vì đó là giọng nói của tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8