Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phượng hoàng niết bàn
Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:39:59 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi kể lại cho Lý Lão Tứ nghe mọi chuyện từ khi về thôn gặp hình nhân giấy khiêng quan tài đến hôm nay đi tảo mộ thấy Thu Ca nuốt vàng mã.

Lý Lão Tứ nghe xong, im lặng hồi lâu.

Chờ một lúc, nhìn sợi dây đỏ trên cổ tôi.

Tôi nói đây là bùa chú xua đuổi tà ma mà chú Lục đưa cho tôi, không được rời khỏi người ngày đêm.

Lý Lão Tứ cầm lấy bùa chú, mở ra xem, chỉ vào lá bùa nói với tôi:

“Xua đuổi tà ma cái quái gì, đây là bùa gọi quỷ.”

Lý Lão Tứ lại nhìn tôi rồi đưa tay vào trong cổ áo tôi sờ soạng, lấy ra một tờ giấy gấp thành hình vuông nhỏ.

Mở ra, là một hình nhân nhỏ được cắt ra bằng giấy trắng, dài bằng ngón tay, đủ tay đủ chân, có miệng có mắt. Mặc dù trong phòng không có gió nhưng tay chân vẫn cử động, sau lưng viết ngày tháng năm sinh của tôi.

Lý Lão Tứ đốt hình nhân giấy trên ngọn nến.

Hình nhân giấy lập tức phát ra tiếng kêu răng rắc, tay chân còn co giật.

Hình nhân giấy vừa cháy, đầu óc tôi lập tức tỉnh táo hơn, không còn cảm giác mơ màng thiếu ngủ như trước nữa.

Tôi không hiểu, tại sao chú Lục lại hại tôi?

Lý Lão Tứ cười.

“Đây không phải là bùa của ông Lục, ông ta chưa có bản lĩnh này.”

Gã nhìn lá bùa chú rồi nói:

“Đây là bùa chú của nhà họ Điêu.”

Tôi không hiểu, Điêu Lai Ngân làm trưởng thôn nhiều năm, năm xưa còn đi đầu trong việc phá bỏ tứ cựu, bài trừ mê tín dị đoan, sao có thể tin vào điều này?

Lý Lão Tứ nói:

“Người bình thường không lộ rõ tài năng mới là cao thủ thực sự.”

Lý Lão Tứ hỏi tôi, trước giải phóng ở huyện có một hội Tam Mao, hội trưởng là Lư lão tiên, có ấn tượng gì không?

Khi còn nhỏ, quả thực tôi đã nghe người lớn nói tới cái này.

Họ nói Lư lão tiên giả thần giả quỷ đã lừa gạt rất nhiều người. Sau khi giải phóng, ông ta đã bị xử bắn, người trong thôn coi đó là một câu chuyện cười.

Nhưng Lý Lão Tứ lại nói:

“Bị xử b.ắ.n là thật, nhưng khi bắt ông ta, có mấy người nổ súng, s.ú.n.g đều không nổ.”

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

“Ông ta có pháp thuật, cuối cùng vẫn là ông nội tôi dùng một viên gạch đập vào trán ông ta, sau đó mới b.ắ.n c.h.ế.t được.”

“…”

Tôi chỉ nghe nói võ công sợ thái đao, không ngờ pháp thuật lại sợ gạch.

Lúc đó, cùng bị xử b.ắ.n còn có hai người con trai của Lư lão tiên.

Nhưng Lư lão tiên còn để lại một cô con gái hơn mười tuổi, chính là bà ngoại của Điêu Lai Ngân.

Biết được điều này, mọi chuyện khác đều được xâu chuỗi lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8