Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phượng hoàng niết bàn
Chương 38-39

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:40:04 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đi thôi, đi nhanh lên.”

Giọng nói đó lại xuất hiện.

Tôi quay lại.

Đôi mắt của Thu Ca ló ra từ phía sau vai tôi, mỉm cười, đôi mắt cong cong.

“Em đã biết anh sẽ đưa em đi cùng.”

Tôi vội vàng dừng xe.

Ở ghế sau xe không có ai.

“Anh ơi, anh đưa em đi đâu?”

Thu Ca vẫn nhìn tôi từ phía sau vai.

Tôi quay trái quay phải nhìn lại, không có ai ở phía sau.

Lại đưa tay ra sờ, sờ thấy một ít tóc.

Ở vai nổi lên một cơn đau nhức.

“Sao không đi?”

Thu Ca vẫn nhìn tôi từ phía sau vai, lúc nói chuyện không mở miệng.

Vì cắn vào lưng tôi.

Một cơn đau nhói truyền đến từ sau lưng, vị trí cơn đau vẫn thay đổi từng chút một.

Chiếc ba lô sau lưng không biết đã biến mất từ khi nào.

Chỉ có năm cái đầu phụ nữ tóc dài.

Họ cắn vào lưng tôi, hỏi đi hỏi lại:

“Muốn đưa chúng tôi đi đâu?”

“Muốn đưa chúng tôi đi đâu?”

“Muốn đưa chúng tôi đi đâu?”

Vừa hỏi vừa tạo ra tiếng kêu ken két.

Lưng tôi đau nhói, đưa tay ra sau muốn tóm lấy nhưng tất cả những gì tôi tóm được là một nhúm tóc. Kéo mạnh thì tóc lại dài ra, hoàn toàn không thể kéo hết được.

Tôi luống cuống cầm lấy bằng cả hai tay, cơ thể lắc lư.

Chân tôi mềm nhũn, lăn xuống đường.

Mặt đường và mặt đất bên dưới cách nhau hai ba mét, tôi lăn xuống.

Sờ lại lần nữa, tôi vẫn đeo ba lô sau lưng, bài vị vẫn còn bên trong, chỉ là ba lô và người tôi quấn đầy tóc.

Tóc khô, còn có mùi hương khó chịu.

Càng kéo tóc càng nhiều, gần như siết chặt lấy tôi, hình như sợi tóc nào cũng khẽ động đậy như con rắn.

Vô số giọng phụ nữ hét vào màng nhĩ tôi.

“Trả lại cho tôi!”

“Trả lại cho tôi!”

“Trả lại cho tôi!”

Tôi liều mạng gạt mớ tóc này ra, nhưng càng kéo càng chặt.

Tóc dần siết chặt cổ tôi.

Càng ngày càng chặt hơn.

Chẳng mấy chốc tôi đã thở không ra hơi, hai chân đạp lung tung, trước mắt tối sầm lại, cảm giác như mắt sắp nổ tung.

Tôi vội vàng lấy bật lửa ra châm.

Xoẹt một tiếng…

Một ngọn lửa bùng lên trên cổ tôi.

Tôi thở hổn hển, đột nhiên tỉnh táo lại, mới phát hiện ra mình vừa lấy một đoạn b.í.m tóc thắt cổ tự tử.

Người mẹ tôi vừa thấy là giả, Thải Tú cũng là giả.

Thải Tú cũng không đưa cho tôi chuỗi tràng hạt nào cả, tôi chỉ mơ hồ thò tay vào ba lô rồi treo b.í.m tóc trên bài vị vào cổ.

Tôi đeo ba lô lên, bò từ dưới đất lên đường.

Vừa định lên xe thì lại có người đạp xe tới, nhìn thấy tôi thì hét lên từ xa:

“Triều Dương! Triều Dương!”

Người đến là Hiểu Văn.

Tôi vừa nhìn thấy Hiểu Văn, không nói hai lời, bước tới đ.ấ.m một cái.

Tôi, Hiểu Văn và Tiểu Dũng đều học võ với ông Bạch Đầu trong thôn, cũng thường đánh nhau chơi.

Hiểu Văn cúi đầu né tránh, tôi lại đá vào đùi anh ta một cái.

Hiểu Văn ngã ngửa ra đường, ôm đùi nhìn tôi.

“Bị điên à?”

Tôi chớp chớp mắt, nhìn chiêu thức của Hiểu Văn, lại nhìn bóng anh ấy, mọi thứ đều bình thường.

“Là Hiểu Văn thật sao?”

“Nói nhảm, còn ai nữa?”

Hiểu Văn nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Làm thành thế này để làm gì?”

Tôi không giấu anh ấy, chỉ nói là đi đến mộ tổ tiên để xem Thu Ca.

“Vừa đúng lúc, tôi cũng muốn đi đến mộ tổ tiên.”

Tôi sẽ vậy thì đi cùng nhau.

Hiểu Văn đột nhiên nhìn tôi với vẻ rất vui, nói:

“Chiều nay tôi tìm khắp nơi cũng không thấy chú, không ngờ lại gặp ở đây, cũng là tổ tiên chúng ta hiển linh.”

“Tổ tiên hiển linh?”

Lời anh ấy nói rất kỳ lạ.

Tôi vừa nghĩ xem nó có ý nghĩa gì…

Bùm!

Tầm nhìn trước mắt tôi đột nhiên lóe lên, gáy tôi bị đánh mạnh, ngã xuống.

Trong cơn choáng váng, khuôn mặt của Hiểu Văn tiến lại gần, nham hiểm cười toe toét với tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8