Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phượng hoàng niết bàn
Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:40:06 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới màn đêm, người tôi ánh lên màu vàng kim.

Hiểu Văn và chú Hữu Khánh mỗi người một bên dìu tôi đến bên quan tài của cụ cố Hiểu Văn.

Tôi vội vàng kêu lên:

“Đừng, đừng mà, ông ba ơi, phần mộ tổ nhà mình có vấn đề là do nhà họ Điêu giở trò, bắt cháu chẳng ích gì đâu!”

Ông ba Kim cười khẩy.

“Huyết Khí Phốc Phần đúng không? Mày yên tâm, ông sẽ đánh trả lại lão ta.”

Sau đó nhìn vào mắt tôi, ông nói:

“Ông đảm bảo, sau này sẽ biến phần mộ của mày thành nơi hung dữ nhất trên ngọn núi này, đè bẹp bọn họ! Để mày đời đời kiếp kiếp làm quỷ giữ mộ chiêu tài cho nhà ta.”

Hiểu Văn bên cạnh cũng cười.

“Sống là trạng nguyên của huyện, c.h.ế.t cũng là ma trạng nguyên.”

Chú Hữu Khánh và Hiểu Văn ấn tôi vào trong vòng mộ.

Trong vòng mộ có một chiếc quan tài chưa đậy nắp, cụ cố của Hiểu Văn nằm bên trong.

Ông ấy là anh cả của cụ cố tôi, theo vai vế cũng là cụ cả của tôi.

Dù đã được chôn cất hơn mười năm nhưng khuôn mặt vẫn như còn sống.

Tôi vội vàng nói:

“Đừng đừng, ông nhìn cụ cả thế này là biết đây là đất phong thủy tốt rồi. Hiểu Văn, chắc chắn anh sẽ có phúc khí.”

Lại kêu lên:

“Tổ tiên đang nhìn đấy, làm thế này không ổn đâu nhỉ?”

Ông ba Kim dùng d.a.o khống chế tôi.

“Nếu cụ cả mày mà còn sống cũng sẽ đồng ý làm thế này.”

Hiểu Văn và chú Hữu Khánh bước vào trong quan tài, nhấc cụ cả đang nằm thẳng ra.

Sau khi đặt xuống đất, hai người họ bắt đầu lột bỏ áo liệm của cụ cả.

Lúc cụ cả mất nhà rất nghèo, khi chôn cất cũng không có gì đáng giá, bộ quần áo đó làm từ vải bố.

Nhưng vẫn còn rất chắc chắn.

Hiểu Văn và chú Hữu Khánh lột sạch cả cụ cả.

Dưới ánh trăng, chỉ còn lại một t.h.i t.h.ể trắng bệch như củi khô.

Hiểu Văn cầm áo liệm đến, mặc áo quần cho tôi rồi lấy ra một sợi dây xích sắt, quấn quanh tôi mấy vòng, cuối cùng còn khóa lại.

Sợi dây xích này rất kỳ lạ, được làm từ những chiếc đinh quan tài xoắn thành vòng tròn rồi xâu lại với nhau, không biết có ý nghĩa gì.

Sau đó, Hiểu Văn và Hữu Khánh khiêng tôi vào quan tài.

Tay chân tôi không thể cử động, chỉ có thể lắc lư qua lại.

Để mặc cho họ đặt tôi vào trong quan tài.

Ông ba Kim ngẩng đầu nhìn trời.

Mặt trăng dần xuất hiện một vết lõm nhỏ, màu sắc chuyển sang đỏ.

Trên mặt Hiểu Văn và Hữu Khánh lộ ra nụ cười tham lam, nụ cười đó khiến tôi sởn gai ốc.

Từ nhỏ tôi đã lớn lên cùng Hiểu Văn, chú Hữu Khánh và ông ba Kim đối xử với tôi cũng rất tốt.

Nhưng không ngờ, bọn họ lại trở nên xa lạ như vậy.

Hiểu Văn nhìn mặt trăng trên trời, lẩm bẩm:

“Khi chó sói ăn trăng, ngày phượng hoàng về tổ, ông tính toán thật chuẩn!”

“Nhánh phượng hoàng này sắp bay vào nhà ta rồi.”

Lại nhìn tôi nói:

“Nếu không phải chú chạy đến đây vào buổi tối, chúng tôi cũng không đuổi kịp lúc này. Triều Dương, đừng oán trách gì cả, âu cũng là số mệnh của chú!”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8