Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quý Cô Ma Nữ Sống Trong Gương Của Tôi
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:43:23 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2.

 

Những gì tôi nói hôm trước, “cậu ấy” sẽ quên ngay hôm sau. KPI ông chủ đưa ra ngoại trừ tỷ lệ hoàn thành bằng 0 như ghi lòng tạc dạ ra thì toàn bộ những yêu cầu khác, m a đều quên sạch sành sanh.

 

Tôi dạy m a tìm cách lưu lại chữ trên gương. M a nghĩ ngợi thật lâu, cuối cùng có một ngày thành công bôi một hàng chữ xiêu vẹo bằng kem đánh răng đặc: Lục Tử Minh mỗi đêm tan làm từ chín giờ đến mười hai giờ.

 

Tôi nhìn mà thấy buồn cười, rồi đột nhiên nhớ ra tôi và “cậu ấy” còn chưa chào hỏi nhau: “Cậu biết tôi tên Lục Tử Minh rồi, vậy cậu tên gì?”

 

M a vẫn im lặng, rồi lại co ro trong gương.

 

Tôi nói: “Các cậu hẳn biết nói chuyện chứ nhỉ. Lần nào cũng phải viết chữ, không thấy phiền ư.”

 

M a trầm mặc một lúc và nép mình trong gương, vẫn là khối đen lòm không nhìn rõ mặt mũi hay phân biệt được giới tính. “Cậu ấy” trước giờ đều như vậy, rất yên tĩnh và ngại ngùng. Có lẽ vì tính hay quên nên hiếm khi giao tiếp với tôi.

 

Cho nên đêm hôm đó, lúc tôi đang ngủ thì mơ màng nghe được một âm thanh truyền đến bên tai. Tôi còn tưởng mình nằm mơ.

 

“… Giang Duyệt.”

 

Giọng nữ mỏng manh, mềm mại, nghe như thì thầm, dịu dàng quá đỗi, đến mức gần như không thể nghe được. Tôi ngỡ ngàng mở bừng mắt, chỉ nhìn thấy một lọn tóc đen nhánh hoảng hốt thoát khỏi tầm mắt tôi rồi thu mình vào tấm gương cạnh giường.

 

Tôi mất một lúc mới phản ứng lại, bộ não còn đang trong trạng thái treo, chỉ có thể chậm rãi lặp đi lặp lại lời cô ấy: “Giang Duyệt?”

 

Giọng nói ấy lại vang lên, khẽ trả lời tôi: “Ừm.”

 

Tôi hoàn toàn tỉnh hẳn: “…Dm.”

 

Hóa ra bạn cùng phòng tôi xưng anh em kia là m a nữ. M ẹ n ó, tôi đã vô tư mặc quần lót trước mặt cô ấy, lúc ngồi nhà vệ sinh hết giấy còn bảo cô ấy đưa. Cô nương này sao không nhắc tôi từ sớm cơ chứ?

 

Kể từ khi biết Giang Duyệt là một quý cô m a nữ, tôi đã giữ kẽ trước mặt cô ấy nhiều hơn.

 

Với các hành động cụ thể như: nhất định phải vào nhà vệ sinh rồi mới cởi đồ; trong nhà vệ sinh thủ sẵn hai cuộn giấy; đứng đối diện gương đánh răng vào buổi sáng phải chải chuốt tóc tai bù xù trước tiên; tăng ca mệt muốn chầu ông bà, nhưng trước khi ngã xuống sô pha phải chú ý dáng ngủ như c h ế t của mình có thấy ghớm không…

 

Tuy nhiên, giữ kẽ như thể chỉ kéo dài được một tuần.

 

Vào ngày thứ hai của tuần kế tiếp, bởi vì nửa đêm hôm qua suy quá mà tôi dậy trễ năm phút. Đối mặt với nguy cơ “sắp vụt mất phần thưởng chuyên cần”, đầu tôi muốn nổ tung. Tôi chạy khắp nhà tìm quần áo để mặc, căn bản không rảnh bậm tâm tới mái tóc như tổ quạ của mình.

 

Lúc tôi đang loạn cào cào, Giang Duyệt lẳng lặng đứng một bên, sau đó giúp tôi nặn kem đánh răng, rót nước rồi bỏ máy tính vào túi.

 

Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tầng tháp Phù Đồ. Tôi khi ấy thiếu điều muốn ba quỳ chín lạy, gọi cô ấy là thần. Tới được công ty cũng vừa kịp lúc, tôi mừng đến rơi nước mắt, lòng tự nhủ tối về sẽ mua thêm ít giấy tiền đ ố t cho Giang Duyệt.

 

Từ dạo ấy trở đi, tôi triệt để vứt bỏ dè dặt. Tôi tự an ủi mình, dù gì thì trạng thái thường ngày của Giang Duyệt nếu không ngây ngốc thì cũng yên tĩnh ở một góc. Cô ấy cũng không quá để ý đến hình tượng của tôi. Thay vì chải chuốt tóc tai, tôi dành thời gian ngủ thêm một phút vẫn hơn.

 

Mà kể từ đó, hình như Giang Duyệt cũng có một loại chấp niệm vô hình. Mỗi sáng thức dậy đều giúp tôi rót nước, nặn kem, còn viết dòng “giúp Lục Tử Minh nặn kem” lên trên kính, khiến tôi lần đầu trông thấy mà hạn hán lời.

 

Chuyện này tôi khuyên ngăn cô ấy nhiều lắm rồi. Những mỗi một lần, cô ấy đều ngơ ngẩn nhìn tôi hệt như đang nói: Tôi biết rồi, lần sau không dám nữa.

 

Tôi cũng vì sự c á m d ỗ của “có thể ngủ thêm một phút” mà chấp nhận cục diện này, sau đó đề nghị cô ấy một cách tội lỗi: “Cô nặn kem giúp tôi, tôi cũng không biết nên giúp lại cô thế nào. Hay là sau này mỗi ngày cô đều nhát tôi đi. Không phải cuối năm cần chạy chỉ tiêu ư?”

 

Giang Duyệt nhìn tôi trân trối rồi bất ngờ bỏ chạy.

 

Tôi tìm khắp nhà vẫn không thấy cô ấy đâu. Tối trước khi đi ngủ, tôi đứng trước gương xin lỗi cô ấy mà không hiểu nổi và dù tôi không biết mình đã sai ở chỗ nào. Cuối cùng cô ấy xuất hiện, nghẹn cả buổi trời mới nói với tôi: “Không muốn.”

 

Giọng nói của cô ấy bình thường rất dịu dàng, nhưng bây giờ nghe ra có vẻ cứng rắn, như thể đang tức giận.

 

Tôi sững sờ giây lát: “Không muốn cái gì?”

 

“Không, dọa anh.” Giang Duyệt buồn bã cúi đầu: “Không muốn.”

 

Vào đời bao lâu nay, nối quan hệ của tôi cùng rất nhiều người khác đều là người nào việc nấy, giúp đỡ lẫn nhau phần lớn vì yêu cầu lợi ích chứ chẳng phải tình cảm gì. Như thế là bình thường, tôi quen rồi. Nhưng ngay lúc này đây, bởi vì cảm nhận được sự lương thiện đơn thuần mà nhất thời tôi không thốt nên lời.

 

Tôi nhìn cô ấy lại bắt đầu ngây ngốc. Thầm nghĩ phải chăng độc thân hóa mốc rồi hay sao mà nhìn khối mosaic đen sì lại thấy đẹp lạ lùng.

 

Thói quen hằng ngày của tôi là đi làm đúng giờ. Mỗi ngày tôi đều đến sớm một phút và chấm công chính xác đến từng phút từng giây. Các đồng nghiệp xung quanh tôi trầm trồ, cảm thấy tôi có thể canh giờ chuẩn xác lâu như vậy thực sự là thánh luôn rồi.

 

Đối với việc này, tôi chỉ cười trừ. Dù gì đi nữa, các đồng nghiệp nào biết mỗi sáng đều có một h ồ n m a giúp tôi nặn kem đánh răng đâu.

 

Gần đây, tôi luôn canh cánh một vấn đề. Nếu có đánh giá KPI cuối năm, vậy thế giới m a q u ỷ cũng có xã hội, có phân chia giai cấp, thưởng cuối năm, phúc lợi xã hội các thứ sao?

 

Giang Duyệt vẫn luôn vô tri, nhưng lòng tôi có hơi phiền muộn.

 

Tôi thấy Giang Duyệt ngô nghê, người ta nói gì nghe đó, vô cùng dễ gạt. Trong đám h ồ n m a chắc chắn là kiểu dễ bị b ắ t n ạ t nhất. Huống hồ, rõ ràng cô ấy là m a mà tuân thủ pháp luật còn hơn tôi. Xưa nay chưa từng bước chân ra khỏi cửa, dọa người cũng thiếu chuyên nghiệp kinh khủng. Cứ đà này thì đánh giá hiệu suất cuối năm của cô ấy gần như bằng không. Hiệu suất kém như vậy, sau này cô ấy có bị sa thải rồi thất nghiệp không? Ngay cả làm m a cũng không được?

 

Tôi hết sức xem trọng hậu quả nặng nề từ vấn đề này. So với thưởng cuối năm của chính tôi còn quan trọng hơn.

 

Sau khi về nhà, tôi hỏi Giang Duyệt: “Nếu thành tích cô quá kém có bị phạt không?”

 

Giang Duyệt bất ngờ nhìn tôi: “… Hả?” Im lặng một lúc, cô ấy nhỏ giọng nói: “Không nhớ nữa.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8