Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quỷ Cổ
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:44:22 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đang lúc đang suy nghĩ, Trần Hoài An đã phong ấn cổ đàn, cầm một tấm bạt đi vào.

Tôi vẫn phiêu đãng bên cạnh hắn, nhìn hắn ta quấn lấy t.h.i t.h.ể của bố mẹ tôi.

Kéo nó ra luống rau sân sau, đào hố rồi chôn.

Trong bàn cổ đó, côn trùng độc rít lên, cào cấu ăn gặm, nỉ non hệt tiếng khóc của trẻ con

Trần Hoài An cầm cổ đàn, nhẹ nhàng vuốt ve, nhỏ giọng gọi tên tôi, nói yêu thương, nói xin lỗi, nói đến mối hận diệt môn, nói đến chuyện c.h.ế.t hụt thống khổ…

Trông rất giống khi chúng tôi nằm trên giường , hắn ta vuốt ve mặt tôi và nói về tình yêu, lúc ấy mắt hắn cũng tràn đầy yêu thương.

Đáng tiếc không có cổ tình, tôi không còn cảm nhận được cảm xúc trong lòng hắn ta nữa.

Sau bình minh, hắn ôm cổ đàn lên xe, khóa cửa sân lại.

Hắn chào trưởng thôn và nói sẽ đưa gia đình chúng tôi lên thành phố.

Tôi vẫn trôi dạt theo hắn ta, dù sao thân xác tôi vẫn còn ở trong cổ đàn.

Dù có biến thành nắm tro tàn thì đó vẫn là thân xác của tôi.

Trần Hoài An lái xe hai ngày, tới một cái sân lớn.

Hai ngày nay, m.á.u thịt trên người tôi đều bị cổ ăn sạch, chỉ còn lại xương cốt.

Cổ trùng trong tế đàn cổ cũng trở nên yên tĩnh, tựa như một chiếc vò trống rỗng, không có gì cả.

Trần Hoài An đỗ xe, khiêng cổ đàn xuống tầng hầm.

Bên dưới cực kỳ tối tăm, xung quanh có đủ loại vật dụng cần thiết cho việc luyện cổ.

Quả nhiên có tiền thật là tốt.

Trần Hoài An đặt cổ đàn xuống, ôm nó như người yêu, áp mặt vào vách tế đàn.

Giống như khi tôi còn là một thiếu niên, hắn cũng từng đứng ở cửa nói những lời yêu thương như vậy : “Tư Tài, em biết anh yêu em phải không? Em đã hạ cổ tình, anh biết. Em sợ anh sẽ yêu người khác, vì vậy em mới hạ cổ tình cho anh.

“Vậy là em cũng yêu anh. Nếu không, bố mẹ em đã không dốc lòng dạy anh tất cả cổ thuật . Em sẽ giúp anh hoàn thành quỷ cổ, phải không em?”

Vừa nói, hắn lại bắt đầu khóc.

Ôm cổ đàn thật chặt: “Thực xin lỗi, Tư Tài, thực xin lỗi, anh phải báo thù, thực xin lỗi…”

Tôi nhìn hắn khóc nức nở đến nỗi đứt từng khúc ruột, nhưng lòng tôi lại hoàn toàn bình tĩnh.

Tôi nhìn hắn, khóc đến ruột gan đứt từng khúc, trong lòng cũng đã không có chút nào gợn sóng.

Cho nên, từ khi hắn biết cha mẹ chưa đem cổ thuật chân chính truyền lại cho mình, hắn liền chuẩn bị ra tay từ chỗ tôi.

Đứa con gái duy nhất không học cổ thuật, thì hắn người con rể tương lai này học, tự nhiên là tốt nhất.

Tình yêu thương mà cổ Tình có thể cảm nhận được, có bao nhiêu là thật, bao nhiêu là giả?

Tôi không thể nào biết được

Tôi chỉ lạnh lùng nhìn Trần Hoài An, nhìn hắn bố trí xong pháp trận, đem cổ đàn đặt trong trận, bắt đầu luyện chế quỷ cổ.

Khốn hồn luyện sát, nuôi phách mạnh lệ.

Cổ trùng bên trong cổ đàn gặm nốt chút xương tàn còn lại của tôi, lại bắt đầu xao động, gặm cắn hết xương, ăn đến không còn sót lại một chút gì, sau đó lại bắt đầu ăn lẫn nhau.

Trần Hoài An không hổ là người có thể ẩn nhẫn vài chục năm, học tập cổ thuật, lại có thể nhẫn tâm g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà của tôi, cứ thế đích thân đến hiến tế người mình yêu nhất để luyện cổ.

Cũng chỉ ba ngày, đã đem toàn bộ cổ trùng bên trong cổ đàn luyện hóa.

Chờ cổ luyện thành, cổ đàn ken két vỡ ra, bên trong leo ra một con trùng to bằng cánh tay, thân hình như tằm, mập mạp trắng trẻo, da như da người.

Côn trùng kia nhìn qua, mềm maị đáng yêu, không có nửa phần nguy hại.

Trần Hoài An cắn nát ngón tay, đem m.á.u bôi trên thân trùng, niệm chú ngữ, chờ m.á.u toàn bộ rót vào thân trùng, biến mất không thấy gì nữa , hắn lại bỗng nhiên khóc rống lên.

Đưa tay bế quỷ cổ kia lên, ghé sát mặt vào nó, sắc mặt điên cuồng lẩm bẩm: “Tư Tài em vẫn yêu anh mà, đúng không? Em giúp anh luyện thành quỷ cổ, chờ anh báo thù xong, anh liền mang em trở về, chúng ta về sau không bao giờ bước chân ra khỏi làng nữa, có được hay không?

“Anh lập tức tìm tên pháp sư kia, g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, chúng ta liền có thể trở về!”

Hắn bưng lấy con quỷ cổ kia, hôn lấy hôn để, mặt mũi tràn đầy ý cười, cực nhanh ra khỏi tầng hầm.

Tôi khẽ thở dài một tiếng, phiêu nhiên đi theo.

Oan oan tương báo, khi nào.

Chỉ sợ, phải làm hắn thất vọng rồi!

Trần Hoài An rất thông minh, những năm này đã đem toàn bộ thi cốt Trần gia bị hại bởi Giáng đầu đoà lên, để trong một bàn thờ dát vàng.

Còn có m.á.u của hắn nôn ra lúc gặp phải Giáng đầu, cũng được cổ trùng trong người leo ra ăn hết, toàn bộ nuôi vô cùng cẩn thận.

Có dấu vết của thuật giáng đầu, sử dụng xương của nạn nhân và côn trùng độc bên trong m.á.u và nước trong quá trình hạ cổ, chủ nhân giáng đầu dù có xa ngàn dặm cũng sẽ bị tìm thấy và một đòn mất mạng.

Trần Hoài An đem quỷ cổ đặt lên đỉnh đầu, dùng thi cốt Trần gia đã được xếp gọn trên bàn thờ dát vàng, theo phương hướng đã chọn, lại lấy chính huyết thuỷ mình đã oẹ ra làm vật dẫn, vẽ lên huyết phù.

Bày trận xong, hắn thỉnh thoảng quay đầu nhìn con quỷ cổ kia thì thầm: “Tư Tài, xong ngay đây. Bây giờ anh chuẩn bị báo thù, chờ g.i.ế.c giết xong pháp sư hàng đàu kia, tìm được kẻ đứng phía sua hại gia đình chúng ta, rồi chúng ta sẽ trở về trại. Anh làm cho em món cá nướng em thích nhất được không?

“Anh làm thạch cho em ăn, lại chiên cơm trứng cho em nữa, có được hay không?”

Hắn giống như lúc dùng đao lóc thịt trên người tôi, trên tay không ngừng bày trận, trên miệng cũng không ngừng tâm tình, thanh âm thì thầm, chan chứa yêu thương.

Nhưng tôi không biết, hắn đang gạt người hay là gạt mình nữa,. Cũng có thể hắn lấy danh nghĩa yêu thương mà che giấu đi tội ác hại c.h.ế.t cả nhà tôi, che giấu đi cảm giác tôi lỗi lúc dùng d.a.o xẻ thịt tôi , để cảm thân bớt thấy tội lỗi mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8