Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Cốt Truyện Kết Thúc, Ta Cướp Nhân Vật Phản Diện Đi
Chương 09

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:52:56 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không có đâu, ta lấy trộm của Chủ Thần đó!”

 

“Ồ~” Ta cười đầy ẩn ý.

 

“Việc của người đọc sách sao có thể gọi là trộm được!” Nó sốt ruột, “Tóm lại, Khương Chi Hoài là phản diện trong cuốn sách này là chắc chắn rồi, về phần Long Ngạo Thiên thì có lẽ là lỗi hệ thống.”

 

“Lỗi hệ thống là gì?” Giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên từ phía sau, như muốn tham gia vào cuộc trò chuyện của bọn ta.

 

Ta và hệ thống đều giật mình, tốt rồi, một lỗi hệ thống khác đây rồi.

 

13.

 

“Lỗi hệ thống là cái gì?” Khương Chi Hoài vẫn không chịu bỏ qua.

 

Ta và hệ thống nhìn nhau, cùng nín miệng, làm sao ta giải thích được đây.

 

Hệ thống lén lút trốn đi, chỉ để lại một mình ta đối mặt với Khương Chi Hoài.

 

Đâm lao phải theo lao, ta chưa bao giờ tự hành hạ mình, ta thường trực tiếp phát điên.

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn ở rất gần, ta ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ trên người hắn, hơi muốn khóc.

 

“Khương Chi Hoài chàng biết không?” Ta cúi đầu cố che giấu tầm mắt mịt mù, nhưng giọng nói vẫn không giấu được, “Thế giới này chỉ là một cuốn sách thôi.”

 

Khương Chi Hoài chỉ đơn giản ừ một tiếng, lại gần lau nước mắt cho ta: “Khóc cái gì.”

 

Ta vẫn chưa quen được người khác an ủi, nước mắt cứ tuôn ra ồ ạt.

 

“Ừ cái gì chứ? Chàng là phản diện còn ta là bia đỡ đạn đấy!” Ta hơi tức giận đ.ấ.m hắn một cái.

 

Khương Chi Hoài cười vui vẻ, ta gần như có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của hắn: “Phản diện và bia đỡ đạn không phải rất hợp sao?”

 

“Hơn nữa, ta không tin những thứ này.”

 

Nói cũng đúng, ta suýt nữa đã bị Khương Chi Hoài thuyết phục rồi.

 

Vấn đề duy nhất là, “Khương Chi Hoài, có phải chàng đã nhớ ra điều gì rồi không?”

 

“Không có.”

 

Ta thở phào nhẹ nhõm.

 

“Ta vốn không hề mất trí nhớ.”

 

Sự thẳng thắn của Khương Chi Hoài khiến ta suýt nữa thì ngất lịm, vậy thì, những kịch bản của ta…

 

“Vậy tại sao chàng…” Ta bối rối lật qua lật lại trên giường, cố gắng tìm một khe hở để chui vào.

 

Khương Chi Hoài trả lời một cách đương nhiên: “Ồ, ta tưởng nàng lại đang diễn kịch.”

 

Ta nghẹn lời, thật muốn tát cho bản thân mình trước đây một cái.

 

14.

 

Đúng vậy, ta rất thích diễn kịch.

 

Nhiều năm trước, khi ta đưa cho Khương Chi Hoài một miếng đùi gà, ta bảo hắn phối hợp với ta đóng vai một người bị đánh.

 

Bởi vì đây là yêu cầu của Long Ngạo Thiên giao cho đàn em, là nhiệm vụ mà Thiên Đạo sắp xếp cho ta.

 

Khương Chi Hoài ngơ ngác nhìn ta: “Tại sao?”

 

Tại sao không trực tiếp đánh hắn? Giống như những người khác vậy.

 

Ta nhét đùi gà vào miệng hắn, nghiêm nghị nói: “Ta khác bọn họ, ta là…”

 

Sau khi nhìn vào một loạt nhiệm vụ hạ dược – hạ độc phải hoàn thành, ta thực sự không thốt ra được mình là người tốt.

 

“Ta là thích diễn kịch.” Thấy dáng vẻ nửa tin nửa ngờ của hắn, ta tiếp tục bổ sung, “Rất thích luôn ấy, sau này ta cũng sẽ thường xuyên diễn kịch, ngươi chỉ cần phối hợp với ta là được.”

 

Hắn gật đầu, ta mới dựa theo kịch bản mà nói vài câu đe dọa, động tay động chân với hắn một chút, rồi ung dung rời đi.

 

Những lần sau đó cũng vậy, ta biết mình không thể chống lại Thiên Đạo, nhưng ta vẫn cố gắng giảm thiểu ác ý của Thiên Đạo đối với hắn.

 

Giả vờ dạy dỗ hắn, thực chất là đưa đồ ăn và thuốc trị thương cho hắn.

 

Hạ độc, rồi tìm mọi cách cho hắn uống thuốc giải.

 

Khi ra ngoài làm nhiệm vụ, giả vờ đang ngáng chân, thực ra là sai hệ thống giúp hắn cùng tìm kiếm linh bảo.

 

Cho đến lần cuối cùng hạ độc hắn, ta cố tình giảm liều lượng, nhân cơ hội đó lén đưa hắn đi.

 

Nhưng ngay cả như vậy, hắn vẫn phải chịu rất nhiều khổ sở.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8