Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi nhìn thấy tơ hồng, tôi thuê định mệnh giúp mình cua trai
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:55:55 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối hè đã qua, thời tiết vẫn còn nóng như lửa.

Tôi xách hành lý chen chúc trong dòng người đi ra ngoài, đột nhiên sợi tơ hồng trên cổ tay như có mắt, “Vút” một cái vươn dài về một hướng.

Trong lòng tôi chợt dâng lên một trận kích động.

Có cửa rồi chị em ơi!

Tôi tăng tốc bước chân, vừa đến cửa đón, từ xa đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Người nọ mặc một chiếc áo phông trắng, bên dưới là quần jean thoải mái.

Hai tay đút túi quần, trên mặt viết đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

Tôi lập tức dừng bước.

Trình Vọng?

Sao anh ta lại ở đây?

Ngay lúc tôi định lách người đi thì Trình Vọng đã sải bước chân dài đi tới trước.

“Em là Bắc Tinh phải không?”

Tay tôi nắm chặt vali, nhìn anh ta không đáp.

Anh ta tiếp tục nói: “Từ Xuyên bị giáo sư giữ lại, bảo anh tới đón em trước.”

“Anh là?”

“Sao vậy, người theo đuổi anh để cho anh đánh giá kém, quay đầu đã mất trí nhớ rồi?”

Sao vậy, bây giờ cho đánh giá kém cũng phải chứng minh thư thật à?

Mặt tôi hơi nóng lên, theo phản xạ muốn giải thích, “Không có, thật ra chỉ là một…”

“Chính em đã hại anh mất việc đấy.”

Tôi đột nhiên ngậm miệng.

Ngẩng đầu lên nhìn vào biểu cảm châm chọc của Trình Vọng, lúc này mới biết mình bị lừa.

Anh ta cũng không truy hỏi thêm nữa, chỉ nói một câu: “Đi thôi, tiểu thư.”

Tôi nhìn cầu thang phía dưới, lại liếc nhìn chiếc vali to tướng đặt dưới chân.

Hơi do dự.

Trình Vọng thấy tôi không nhúc nhích liền quay đầu lại, “Còn không đi?”

“Vali hơi nặng.”

Trình Vọng lùi lại đưa tay nhấc thử, tôi đang định nói lời cảm ơn, thì thấy anh ta lại đặt vali về chỗ cũ.

“Quả thực không nhẹ.”

Sau đó quay sang nói với tôi: “Chờ lát nữa em từ từ chuyển, anh không vội.”

Nói xong còn cảm thán một câu bên cạnh tôi: “Cơ sở hạ tầng ở Bắc Kinh đúng là không bằng, tàu điện ngầm vậy mà không có cả thang máy tự động, đây không phải là cố ý làm khó các đồng chí nữ sao.”

Tôi tức đến nỗi không nói nên lời.

Sự tồn tại của anh ta đối với tôi mới chính là sự làm khó lớn nhất.

Tôi xách hành lý, lẽo đẽo theo sau anh ta “hừ hừ” suốt quãng đường đến trường.

Từ Xuyên đã đứng đợi ở cổng trường.

Nhìn thấy chúng tôi sải bước đi tới, vội vàng nhận lấy vali trong tay tôi, đưa cho tôi một chai Coca, “Khát không?”

Gió xuân ấm áp khiến người ta vui vẻ, hoàn toàn khác với Trình Vọng bên cạnh.

Tôi cúi đầu nhìn sợi chỉ đỏ trên cổ tay mình, vẫn quấn chặt lấy người Trình Vọng.

Vung vẩy thế nào cũng không vứt bỏ được.

Cảm thấy vô cùng phiền muộn.

Bên kia Trình Vọng liếc nhìn tôi và Từ Xuyên, đưa tay ra trước mặt Từ Xuyên, “100 tệ, phí chạy việc.”

Từ Xuyên lộ vẻ bất đắc dĩ, “Về ký túc xá đưa cho anh.”

Tôi kinh ngạc, “Anh còn phải trả tiền cho anh ta nữa?”

Nghe vậy, Trình Vọng bật cười.

“Giao đồ ăn, chạy việc vặt, đón khách, đi học hộ, xếp hàng, cái gì cũng làm.”

Thiếu tiền đến mức này sao?

Rốt cuộc đây là loại người gì…

Trong lòng tôi im lặng muốn chết, anh ta quay đầu định đi, nghĩ đến điều gì đó, lại quay đầu lại, “Đúng rồi, có chuyện muốn xin lỗi em.”

“Hôm đó là em gọi anh phải không? Anh không nghe thấy, đang cãi nhau với ông chủ nhà hàng, lúc sau khi kịp phản ứng thì em đã chạy mất rồi.”

Chắc anh ta đang nói đến chuyện lần đầu gặp mặt.

Tôi là người sĩ diện mỏng, đối phương vừa xin lỗi là tôi lập tức cũng trở nên hơi ngại ngùng, vội vàng xua tay: “Không sao, không sao.”

“Vậy là tốt rồi.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8