Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Trở Lại Thế Giới Nhiệm Vụ, Ta Tuyệt Vọng
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:58:16 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Toái Tuyết ngoài cửa vén rèm lên, “Cô nương, có người đến.”

Ta ngẩng đầu khỏi cuốn sách, “Ai vậy?”

“Chuyện này…” Toái Tuyết do dự, cắn môi.

“Là trắc phi nương nương của chúng ta, đặc biệt đến thăm cô nương.” Một giọng nói lớn vang lên, bà tử hôm trước đã không còn vẻ bi thương, trông rất phấn chấn.

Ta ngây người, hai từ “trắc phi” lăn qua lăn lại trong cổ họng, đầu lưỡi đắng ngắt và tê dại. Không lạ gì khi hắn có thể tự tin nói chưa cưới thê.

Bà tử dùng cùi chỏ đẩy Toái Tuyết ra, khinh bỉ lườm một cái, “Có gì mà không nói rõ ràng? Nương nương nhà ta đường đường chính chính, kiệu hoa lớn vào phủ Thái tử, đâu phải lén lút gì.”

Toái Tuyết hoảng hốt nhìn sắc mặt ta, rồi quay đầu kéo bà ta, “Nếu điện hạ biết, chắc chắn sẽ…”

“Sẽ làm gì?” Châu Tô mỉm cười bước vào, dịu dàng hỏi, “Sẽ trị tội ta sao?”

Toái Tuyết giật mình, vội quỳ xuống, “Nô tỳ vượt quyền rồi.”

Châu Tô hiền hòa phẩy tay, bảo nàng đứng lên, “Không cần căng thẳng, ta chỉ đến thăm cô nương thôi, dù sao nàng ấy cũng là khách trong phủ.”

“Đồ tiện tì, còn không lui xuống!” Bà tử quát.

Mặt Toái Tuyết lập tức đỏ bừng.

Ta bỗng cười, nhìn Toái Tuyết, “Ngươi lui xuống đi, đừng lo cho ta, chó dữ không sủa, nhấc không được bao nhiêu sóng gió.”

“Ngươi mắng ai?” Mặt bà tử tức khắc như gan lợn.

Ta lơ đãng liếc nhìn, chẳng buồn nhìn thẳng bà ta, ánh mắt chỉ dừng lại ở Châu Tô.

Châu Tô giơ tay, ngăn bà tử đang phẫn nộ, “Nhũ mẫu, bà cũng ra ngoài đi, ta muốn nói chuyện riêng với Thư cô nương.”

Trong nhà lập tức trở nên yên tĩnh, ta nhìn nàng với ánh mắt bình thản, chờ đợi yêu cầu của nàng.

Châu Tô thu lại nụ cười, chậm rãi tiến lên một bước. Trước khi ta kịp phản ứng, nàng đã đột nhiên quỳ xuống trước mặt ta.

“Xin tỷ tỷ thương xót muội. Muội vốn là nữ nhi không được yêu thương của phủ tướng quân, nếu không phải điện hạ cứu muội ra, có lẽ muội đã bị hành hạ đến chết. Muội thật sự không thể mất điện hạ.”

“Liên quan gì đến ta?” Ánh mắt ta trở nên lạnh lùng, “Những lời này ngươi giữ lại mà nói với điện hạ của ngươi, nói với ta có ích gì?”

“Tỷ tỷ nghĩ muội không biết sao? Tỷ ép buộc điện hạ cưới tỷ, còn muốn đuổi muội đi!” Trong mắt Châu Tô lóe lên một tia căm hận.

“Ta chỉ mong có một nơi dựa, sao tỷ không cho ta chỗ ở? Khi thái tử lên ngôi, hậu cung sẽ chỉ toàn là nữ nhân, tỷ sẽ làm thế nào?”

“Ta vẫn như cũ, không liên quan gì tới ta,” ta cảm thấy hơi buồn cười,

“Nếu hắn muốn cưới ta, ta cần phải gả hắn à? Ngươi muốn tranh giành với những nữ nhân trong hậu cung không? Đó là ngươi, nhưng Tống Thư không muốn. Nam nhân này, ta không cần, hắn không xứng với ta.”

“Tỷ đang nói dối!” Châu Tô vươn tay nắm lấy cánh áo ta, “Trên thế gian này, ai lại từ chối thái tử.”

Ta nhếch môi, khó chịu giơ tay đẩy Châu Tô. Châu Tô trượt chân, ngã sấp xuống đất, nét mặt căng thẳng.

Ta ngớ người, cúi xuống để giúp đỡ, nhưng bị một lực mạnh từ phía trước đẩy ra.

“Tô Tô, sao vậy?” Tiêu Dật lộ rõ sự lo lắng, ôm Châu Tô đang rơi nước mắt chảy xuống.

Ta chống tay, từ từ đứng dậy.

“Tống Thư, nàng giận ta thì giận, sao lại đẩy nàng ấy làm gì?”

Ta quay qua, ánh mắt chậm rãi hướng về phía hắn.

“Ngày trước dù nàng có cường thế như nào, ta cũng đều chiều nàng, dung túng cho nàng, nhưng -” Tiêu Dật nheo mắt lại, từ kẽ răng nặn ra vài chữ: “Nàng có biết nàng ấy hiện đang mang thai không.”

Từ Thư Thư thành Tống Thư, từ Châu Tô thành Tô Tô.

Đây chính là nam nhân không lâu trước còn nói trong lòng chỉ có mỗi ta, thật nực cười.

Ta giữ thẳng lưng, cổ họng nhẹ nhàng chuyển động lên xuống, “Vậy thì thật là… chúc mừng điện hạ.”

“Nàng làm ta cảm thấy rất mệt mỏi, rất thất bại.” Tiêu Dật nhìn sâu vào ta, lắc lắc đầu.

“Điện hạ, bụng thiếp đau quá.” Châu Tô đột nhiên kêu lên đau đớn.

Hắn vội quay lại, hôn trán Châu Tô an ủi, “Chúng ta đi.”

Bàn tay lớn của hắn luồn qua chân nàng rồi bế ngang lên, hắn đi đến cửa rồi dừng lại, nhẹ giọng thở dài: “Bây giờ, sao nàng lại trở nên… Cô gần như không nhận ra nàng nữa rồi.”

Cho đến khi tấm rèm trước sau đung đưa trở lại yên tĩnh, ta vẫn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Ánh sáng trong phòng dần dần biến mất, bóng tối vô tận xâm chiếm từng lỗ chân lông, hơi thở cũng khó mà nghe thấy.

Hệ thống nhỏ giọng nói: “Tống Thư, đừng khóc mà.”

Ta chậm rãi chớp mắt, nâng cánh tay cứng đờ lên. Cúi đầu che mặt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8