Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sơ Nguyệt
Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:02:06 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21

 

Tần Dục đã qua tuổi trưởng thành từ lâu, không gần nữ sắc, đến yến tiệc cũng chẳng nhìn trúng cô nương nhà ai. Bên người, một nữ nhân cũng không có.

Tần gia không chỉ mất kiên nhẫn, thậm chí hoài nghi hắn có đam mê người đồng giới.

Thẳng đến khi hắn đem ta mang đến phủ tướng quân, gặp phụ mẫu.

Cha mẹ của hắn gặp ta, mặt mũi tràn đầy vui mừng, đối với xuất thân của ta một câu không hỏi, chỉ cần ta là nữ tử, tựa hồ liền đã hài lòng lắm rồi,

Chờ nhìn thấy ta cùng Tần Dục, mỗi người đều nắm tay một đứa bé, tất cả đều ngây ngẩn cả người.

“Đây là hài tử của ai?”

Lòng bàn tay ta sinh ra mồ hôi, bị Tần Dục cầm chặt, hắn trấn định lại ngạo mạn: “Còn có thể là ai? Đương nhiên đều là của con, con theo đuổi ngược La cô nương, cùng nàng định thân cả đời, đứa nhỏ này cũng là con ép buộc nàng sinh ra.”

Bao thế hệ Tần gia đều bảo vệ giang sơn, gia phong cực kì thanh túc cương chính.

Tần Dục lời nói này, làm Tần tướng quân nổi trận lôi đình, tự mình động thủ, đánh hắn quân trượng, phạt hắn quỳ gối trước mặt liệt tổ liệt tông.

Ta muốn đi lên ngăn lại, bị Tần mẫu nắm chặt tay: “Con đừng để ý tới nó, là nó đáng đời! Nó ấy à, dấu diếm chúng ta lâu như vậy, còn tưởng rằng nó muốn một mình đến hết đời, ai biết vô thanh vô tức, liền có hài tử lớn như vậy!

“Dục Nhi cũng dúng là…, sớm nên mang theo con trở về, cho con danh phận! Có phải là nó ép buộc con hay không, bức con gả cho hắn? Tần gia chúng ta sẽ không ỷ thế h.i.ế.p người, nếu là hắn dám giở thói cầm tù uy hiếp, ta cũng sẽ đánh gãy chân hắn!”

Sắc mặt ta đỏ hồng, lại thay Tần Dục lo lắng.

Vội vàng nói: “Không có, Tần tiểu tướng quân rất tốt, là người tốt nhất!”

Hai đứa bé nhìn cha bị đánh, khóc đến ruột gan đứt từng khúc, bị hạ nhân Tần gia ngăn đón, không cho phép bọn hắn tới gần Tần Dục.

Thẳng đến Tần Dục chịu phạt quỳ, bọn chúng mới có thể tiến đến gần.

Nữ nhi giúp Tần Dục thổi vết thương trên lưng, nhi tử muốn thay Tần Dục báo thù.

Tần Dục bắt hai đứa nhỏ lại : “Đánh ta là tổ phụ của các con đó. Cha đang thay hai đứa đòi danh phận đây này!”

Quả nhiên ngày thứ hai, Tần gia liền bắt đầu thu xếp hôn sự, cho hai đứa bé lên gia phả.

Hạ nhân đều đổi giọng, gọi hai đứa là tiểu tiểu thư, tiểu công tử……

Tần tướng quân đem hai đứa cháu này, sủng đến đến mức như châu bảo.

Ta bôi thuốc cho Tần Dục, nhịn không được đau lòng, lại lo lắng: …… Ta thiếu chàng nhiều lắm, chỉ sợ kiếp sau cũng còn không báo đáp được.

“Hai đứa bé này không phải cốt nhục của chàng, chàng có thể nói rõ, không cần chịu trận đánh này. Vạn nhất ngày nào bị phát hiện…… Tần tướng quân cùng phu nhân hẳn là thương tâm.”

Tần Dục nhéo nhéo tay của ta: “Đều là nương tử của ta, người một nhà nói cái gì có trả hay không, nàng nếu thật cảm thấy thiếu ta, liền lại gần đây……”

Ta tới gần trước mặt hắn.

Tần Dục nhẹ nhàng hôn lên hai má của ta: “Thế này cũng coi như trả được rồi, còn lại chờ đến đêm động phòng hoa chúc từ từ sẽ trả nữa.”

Mặt của ta đỏ lên triệt để, ra vẻ xấu hổ muốn đi, bị Tần Dục lôi kéo ôm vào trong ngực.

Ta không dám giãy dụa, sợ đụng phải miệng vết thương của hắn, ngoan ngoãn nằm ở lồng n.g.ự.c của hắn.

“Ta bưng phân bưng nước tiểu, nuôi bọn hắn nhiều năm như vậy, dạy bọn chúng đi đường nói chuyện, làm sao lại không phải con của ta? Cố Thanh Từ tới cửa đến đòi, ta lên Kim Loan điện cáo ngự trạng, cũng không có khả năng hắn đòi được.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8