Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Song Sinh Song Mệnh
CHƯƠNG 9

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:05:08 | Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

12.

Ta đoạt lấy hoàng quyền, lên ngôi hoàng đế, thay đổi triều đại.

Còn về tên Thái tử chó má kia, c.h.ế.t thì quá hời cho hắn. 

Ta cắt thịt hắn, móc mù mắt, cho uống độc câm, chặt đứt một chân, phế bỏ một tay.

Ném vào lăng mộ, để hắn canh giữ mộ cho A Nhu.

Tất nhiên, nghĩ đến hắn từng là thái tử tiền triều, ta cho hai người hộ vệ đi cùng, nhất định không thể để hắn chết, nếu không thì thật là vô vị.

Còn về nước Ô Thác, thiên quân vạn mã, san bằng nơi này.

Ta đứng trên tường thành, nhìn những bách tính quỳ gối dưới đất, không có bao nhiêu cảm xúc.

Tên đạo sĩ nói nhảm kia cũng bị treo trên cổng thành.

Hình Tướng Phủ, xuất song sinh, song sinh song mệnh, một lành một dữ, dữ để ở nhà, gặp họa đem đi gả.

Hình Tướng Phủ, song sinh tử, phúc tinh đi, tai tinh ở, Hình gia mạng khó giữ.

Tai tinh đi, đạp biên ải, dẫn họa loạn, thuận quốc xương.

Ta chỉ là đổi tên mà bọn họ đã ca ngợi ta như vậy.

Đúng như ta nghĩ, thật thú vị.

Ta hơi cúi người, đặt tay lên tường thành, ánh mắt lạnh nhạt.

13.

Ta chưa bao giờ g.i.ế.c một người vô tội nào, cũng chưa bao giờ bôi nhọ ai.

Nhưng họ lại luôn coi ta là tai tinh.

Ta không quan tâm miệng lưỡi thế gian, chỉ cần A Nhu có được điều tỷ ấy muốn là được.

Tỷ ấy muốn làm hoàng hậu thì ta sẽ giúp Thái tử lên ngôi Hoàng đế.

Giết cô nương thanh lâu, quét sạch giặc ngoài cho tỷ ấy.

Ở một mức độ nào đó, ta cũng coi như đã đóng góp một phần công sức cho quốc gia, dù sao cô nương thanh lâu kia cũng là gián điệp.

Nhưng buồn cười thay, những bách tính vô tri kia đều nói ta tàn nhẫn.

Còn có loạn trong, ta biết Tấn Vương luôn có ý đồ phản nghịch. Ta phiêu bạt giang hồ nhiều năm, nếu gọi là Nhị gia, thì không ai dám xưng Đại gia.

Vì vậy ông ta sẽ tìm đến ta.

Chỉ là, gặp hay không gặp đều phụ thuộc vào ta.

Nhưng không ngờ, ông ta lại phái nhi tử mình là Cảnh Dịch ẩn náu bên cạnh ta. Ta vốn chỉ muốn cảnh cáo hắn mà thôi, đáng tiếc, hắn lại nảy sinh ý định g.i.ế.c ta, chiếc nhẫn ban chỉ kia đã bị hắn tẩm độc.

Nhưng hắn không biết, độc dược không có tác dụng với ta, bởi vì bản thân ta còn độc hơn bất cứ ai, bất cứ thứ gì.

Vì vậy, hắn đứng dậy đi qua đi lại mấy vòng mà độc vẫn chưa phát tác, hắn mới bày tỏ với ta.

Ha, lời nói của nam nhân là không đáng tin nhất.

Ta g.i.ế.c hắn, còn báo cho Tấn Vương biết, nhi tử của ông ta đã mất mạng tại đây.

Không ngờ, hắn không lấy đó làm bài học, lại còn nung nấu ý định trả thù.

Nhưng điều ta không ngờ nhất là, ta đã diệt trừ tất cả tai họa cho A Nhu rồi nhưng tỷ ấy lại ra đi.

Hung thủ lại chính là người nàng một lòng muốn nâng đỡ.

Người ta thường nói độc nhất phụ nhân tâm, nhưng ta thấy phải là nam nhân mới đúng. 

Hắn có thể không quan tâm đến đứa con trong bụng A Nhu, đẩy tỷ ấy vào trong hồ, một xác hai mạng, phải chịu trừng phạt.

Ngươi háo sắc, vậy thì thiến ngươi thành thái giám, rồi móc mắt ngươi ra.

Còn về chân và tay, nể tình hắn từng là thái tử tiền triều, hình phạt nhân trư thì miễn đi, chỉ cắt mỗi thứ một cái.

Dù sao hắn tội ác chồng chất, vẫn nên sống để chuộc tội.

A Nhu đi rồi, gia tộc cũng không còn.

Những người đó không ngớt lời chế giễu ta.

Họ cho rằng tất cả đều là tại ta mà tỷ tỷ mới qua đời; tất cả là tại ta mà nhà cửa mới tan nát; tất cả là tại ta mà quốc gia mới diệt vong.

Trong mắt họ, mọi sai lầm đều do ta gây ra.

Chỉ vì, trên trời xuất hiện dị tượng, đạo sĩ nói nhảm.

Nhưng nếu không có Hình Mộ Thanh ta lập phường dựng trạm, họ làm sao có đường mưu sinh?

Họ mong đợi hoàng đế trị quốc an dân, nhưng lại chịu ân huệ của tai tinh như ta.

Nếu không có ta, quốc gia đã sớm thành nước phụ thuộc của địch quốc rồi.

Một đám ếch ngồi đáy giếng, líu ríu không ngừng.

Thế nhưng là diễn lâu quá khiến ta thật sự cho rằng A Nhu là người ta phải bảo vệ.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8