Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sủng Phi Tự Mình Tu Dưỡng
Chương 02

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:07:04 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiên hoàng chỉ có một người con trai nối dõi là Hoàng đế, nhận Lục Hoành làm nghĩa tử. Tuổi tác của hai người xấp xỉ nhau, nhưng cả hai chưa bao giờ hòa hợp.

 

Về sau Tiên hoàng băng hà và để lại một bức di chiếu, phong Lục Hoành làm Nhiếp Chính Vương, nắm quyền cai quản đất nước.

 

Đến tận đây, mối quan hệ giữa hai người càng trở nên tồi tệ hơn.

 

Thậm chí trên phố còn có tin đồn rằng Lục Hoành đang chờ cơ hội để mưu quyền soán ngôi.

 

Lỡ như Lục Hoành thực sự tạo phản vì yêu ta mà không có được thì phải làm sao?

 

Ta lo lắng.

 

Ta chỉ đến để kiếm tiền, chứ không đến để làm tai hoạ cho đất nước.

 

Hoàng đế lại vui mừng nhướng mày: “Đây là chuyện tốt mà!”

 

Ta: “…”

 

Xong rồi, xong rồi, quả nhiên vừa nhắc đến Lục Hoành, đầu của Hoàng đế hỏng ngay.

 

Hoàng đế: “Trẫm đang lo không bắt được thóp của Lục Hoành, dòm ngó phi tần hậu cung, đây chính là tội lớn.”

 

Ta: “Nhưng không có bằng chứng, trừ phi ngài bắt được tại trận.”

 

Hoàng đế nhìn ta với đôi mắt lấp lánh sáng ngời.

 

Ta có dự cảm chẳng lành.

 

Hoàng đế: “Trẫm cam đoan, trẫm sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi đâu.”

 

Ta từ chối bằng lời lẽ nghiêm khắc: “Ngài lấy gì để cam đoan? Ngài không được, không có nghĩa là hắn cũng không được!”

 

Hoàng đế: “…Sao trẫm lại không được?”

 

Ta lảng sang chuyện khác: “Huống chi lúc đầu đã thoả thuận, ta bán nghệ chứ không bán thân!”

 

Ánh mắt của Hoàng đế chợt ảm đạm: “Quên đi, trẫm biết, đời này trẫm sẽ không bao giờ đánh bại được Lục Hoành. Phụ hoàng thích Lục Hoành, các đại thần trong triều thích Lục Hoành, ngay cả ngươi cũng…”

 

Ta: “Trừ phi ngài thêm tiền.”

 

5.

Ta sa ngã rồi.

 

Ta vì tiền tài mà bán linh hồn và thể xác của mình.

 

Ta ăn mặc trang điểm lộng lẫy, chờ Nhiếp Chính Vương đi ngang qua trên đường.

 

Tuyến đường đi của Nhiếp Chính Vương rất dễ đoán, dù sao một ngày mười hai canh giờ, trong đó hết sáu canh giờ hắn vật lộn cùng Hoàng đế tại Ngự thư phòng.

 

Ta chỉ cần canh giữ trên con đường từ Ngự thư phòng đến Huyền Vũ Môn là được.

 

Khóe mắt thoáng liếc thấy chiếc áo bào màu xanh sẫm trong góc, ta vội vàng thay đổi tạo hình, bắt đầu dáng vẻ Đại Ngọc chôn hoa.

 

Nhiếp Chính Vương bước đi như bay, vung ống tay áo, không mang đi một áng mây.

 

Ta: […]

 

Chắc chắn hắn chưa nhìn thấy ta!

 

Lần thứ hai, ta biểu diễn màn té ngã trên mặt đất phẳng trước mặt hắn, hắn bước như nhẹ nhàng đạp sóng và lách qua người ta..

 

Lần thứ ba……

 

Lần thứ tư……

 

Hoàng đế kéo ta đến dự đại hội tổng kết, đôi mắt to to hiện lên dấu chấm hỏi nho nhỏ.

 

[ Lục Hoành thật sự thích ngươi sao? Hẳn không phải vì muốn lừa tiền trẫm, nên ngươi mới cố ý nói như thế chứ.]

 

Ta giận tím mắt: [Trì Uyển Uyển ta đây chưa từng kiếm tiền bất chính!]

 

Thái giám tổng quản tiến tới: “Bệ hạ, Nhiếp Chính Vương sai người đưa đến một con bò.”

 

Hoàng đế: “Khi không hắn đưa bò cho trẫm làm gì?”

 

Thái giám tổng quản ấp úng: “…Nhiếp Chính Vương có nói là đưa cho Quý phi nương nương, nói uống nhiều sữa bò có thể bổ sung canxi.”

 

Ta: “???”

 

Ta quay đầu nhìn về phía Hoàng đế, nói chắc như đinh đóng cột: “Hắn lo ta thiếu canxi, quả nhiên trong lòng thực sự có ta!”

 

6.

Tình yêu của Nhiếp Chính Vương dành cho ta rất dè dặt và hạn chế.

 

Dù ta có thử bao nhiêu chiêu trò, hắn vẫn kiềm chế, giữ thái độ lịch sự.

 

Ngược lại, cung Tê Hà của ta càng ngày càng nuôi nhiều bò, mỗi tiếng “moo” đều nói lên tình yêu của Nhiếp Chính Vương dành cho ta.

 

Hoàng đế cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ.

 

Sau đại hội tổng kết tối hôm đó, ngài lại lôi ra một vò rượu chia sẻ cùng ta.

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8