Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sủng Phi Tự Mình Tu Dưỡng
Chương 03

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:07:05 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc say ngà ngà mơ màng, Hoàng đế đập bàn giận dữ nói: “Núi không phải của ta thì ta sẽ là núi!”

 

Ta ợ hơi rượu: “Nói tiếng người đi.”

 

Hoàng đế vung tay hét lớn: “Bá vương cậy mạnh cưỡng ép, bức bách hắn!”

 

Hiển nhiên, Hoàng đế còn tích cực trong chuyện tự cắm sừng mình hơn ta.

 

Hai tên say rượu đỡ nhau chui chuồng chó xuất cung, trèo qua tường Vương phủ của Nhiếp Chính Vương.

 

Đợi đến khi vào Vương phủ, gió đêm thổi qua, ta mới tỉnh táo lại được đôi chút: “Nhiếp Chính Vương ở phòng nào?”

 

Sắc mặt Hoàng đế đỏ bừng, bước chân lảo đảo nói: “Chia ra hành động!”

 

Ta đi bên trái, Hoàng đế bên phải.

 

Quanh quẩn một vòng trong Vương phủ, không biết ta đã đi tới viện nào, giữa sân có một nữ tử mặc áo xanh ngồi trên xe lăn đang ngắm trăng.

 

Sau lưng nàng có một người đang ẩn mình trong bóng cây.

 

Mượn làn gió, ta mơ hồ nghe được vài chữ rời rạc.

 

“…Nhiếp Chính Vương…ám sát…Hoàng đế…”

 

Bóng đen kia nói thêm gì đó, nữ tử mặc áo xanh khẽ gật đầu, sau đó bóng đen kia dùng khinh công bay đi.

 

Nữ tử mặc áo xanh đẩy xe lăn, chuyển sang hướng khác.

 

Bỗng dưng ánh mắt của ta và nàng va phải nhau.

 

Nữ tử áo xanh nhíu mày, trên gương mặt vô cảm kia giống ta đến sáu phần.

 

Ta dời tầm mắt nhìn xuống chân nàng.

 

Ta nghẹn ngào một tiếng rồi lao tới: “Đều là lỗi của ta!”

 

Nữ tử áo xanh: “…”

 

7.

Ta nhận ra người ở trước mặt.

 

Đúng vậy, nàng chính là nữ tử bị ta tình cờ bắt gặp hẹn hò cùng Nhiếp Chính Vương vào đêm ngày hội Nguyên Tiêu!

 

Rõ ràng…rõ ràng lần trước gặp chân của nàng vẫn ổn, sao mới mấy ngày không gặp, nàng đã ngồi trên xe lăn rồi!

 

Trong đầu ta lập tức tưởng tượng ra một vở kịch.

 

Sau khi nàng biết được mình chỉ là một thế thân, nàng phẫn nộ không nghe theo. Nhiếp Chính Vương nổi điên, đánh gãy hai chân của nàng, trình diễn một màn giam cầm ngược đãi.

 

Hai mắt ta đỏ hoe: “Đều tại sắc đẹp của ta tạo nghiệt.”

 

Nữ tử áo xanh lên tiếng, giọng điệu không dịu dàng như nữ tử bình thường, mà mang theo vài phần sắc lạnh.

 

“Đầu óc có bệnh à?”

 

Ta không khỏi rơi nước mắt lã chã.

 

Thật là cô nương mạnh mẽ và tốt bụng!

 

Vì không muốn ta cảm thấy áy náy, nàng thậm chí còn không ngần ngại mắng ta.

 

Ta bước tới và nắm c.h.ặ.t t.a.y của nàng, trịnh trọng hứa: “Người tỷ muội à, ngươi yên tâm, hiện tại Hoàng đế đang ở trong Vương phủ, ta sẽ đưa ngươi đi tìm ngài ấy, để ngài ấy làm chủ thay cho ngươi!”

 

Sắc mặt của nữ tử áo xanh kỳ quái: “Ngươi nói là, Hoàng đế cũng ở đây sao?”

 

“Không sai!”

 

“Nửa đêm hai người tới đây làm gì?”

 

Ta cuộn tay thành nắm đấm: “Đương nhiên ta đến để bảo vệ công lý, vạch trần bộ mặt thật độc ác của người nào đó rồi!”

 

Dứt lời, ta bước tới đẩy xe lăn.

 

Sau khi rẽ qua góc có cửa thuỳ hoa*, bọn ta rẽ vào một góc khác nhưng phía trước lại có bậc thềm, dù có đẩy thế nào thì xe lăn cũng không qua được.

 

(*) Cửa thùy hoa: một kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa, trên có mái, bốn góc buông bốn trụ lửng, đỉnh trụ chạm trổ sơn màu.

 

Nữ tử mặc áo xanh mất kiên nhẫn thốt ra một tiếng “chậc”, sau đó đứng dậy bước qua bậc thềm, kéo xe lăn tới rồi lại ngồi xuống.

 

“Đứng ngơ ra đó làm gì, tiếp tục đẩy đi.”

 

Ta: “…Chân ngươi không bị gì à?”

 

Nàng: “Ta nói chân ta có vấn đề khi nào?”

 

Ta: “Vậy ngươi ngồi xe lăn để làm gì?”

 

Nữ tử áo xanh dùng ánh mắt chưa từng thấy qua việc đời nhìn ta, lý lẽ ngay thẳng: “Chân không sao thì không thể ngồi xe lăn à? Ta lười đi bộ không được hả?”

 

Ta l.i.ế.m đôi môi hơi khô khốc của mình, rượu làm đầu óc ta tê dại, nhất thời không thể nghĩ ra điều gì sai.

 

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8