Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta thay trưởng tỷ làm Vương phi
Chương 4+5+6

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:14:31 | Lượt xem: 4

4

Nhiếp chính vương Thẩm Chiêu thấy ta đang ngẩn người, liền đưa hai tay vẫy vẫy trước mắt ta, lúc này ta  mới tỉnh lại.

Nhìn đôi má đỏ bừng vì hơi men của chàng ấy, ta  đứng dậy, nhẹ nhàng giúp chàng cởi áo.

Chàng ấy không rời mắt khỏi ta , dưới ánh nến lay động, không khí vô cùng ám muội.

Rất nhanh, trên người chàng ấy chỉ còn lại một lớp áo lót.

Thân thể chàng đột nhiên cứng đờ, ta  dùng khăn tay che miệng cười khẽ, làm ra vẻ e thẹn.

Nhìn ánh mắt mê mẩn của chàng, ta  từ từ tháo từng chiếc trâm cài, một mái tóc đen lập tức xõa xuống.

Sau đó, ta  nắm lấy mái tóc dài của mình, quấn quanh cổ chàng ấy, nhìn chàng ấy đắm đuối, rồi nói:

“Trường phát oản quân tâm, oản tác đồng tâm kết.”

(“Tóc dài buộc lấy lòng chàng, buộc thành kết đồng tâm.” Ý nghĩa của câu này là biểu đạt tình cảm sâu đậm và sự gắn bó, đồng lòng giữa hai người yêu nhau. Tóc dài của người phụ nữ được dùng để buộc lấy lòng của người đàn ông, tạo thành một mối kết nối không thể tách rời, tượng trưng cho tình yêu và sự trung thành, đồng lòng giữa hai người.)

Ngay sau đó, chàng ấy không thể kiềm chế nữa, bế ngang ta  lên giường, những nụ hôn ào ạt như mưa rơi xuống.

Dưới ánh sáng mờ ảo của màn trướng, những bông hoa hải đường màu hồng rung rinh suốt đêm.

5

Ngọc lò băng chiếu uyên ương cẩm, phấn dung hương hãn lưu sơn chẩm.

(“Chiếu ngọc mát lạnh gấm uyên ương, phấn hương thấm ướt gối đá xanh.”

Câu thơ miêu tả cảnh tượng sang trọng và tinh tế, nơi mà sự thanh cao và tình yêu được thể hiện qua hình ảnh lò ngọc, chiếu băng và gấm uyên ương. Đồng thời, nó cũng miêu tả vẻ đẹp và sự quyến rũ của người phụ nữ, với khuôn mặt trang điểm phấn son và mồ hôi mang hương thơm, thấm vào gối làm bằng đá mát lạnh.)

Rất nhanh, chàng ấy ôm ta  chìm vào giấc ngủ sâu.

Nhìn Thẩm Chiêu bên cạnh, ta  dựa đầu vào n.g.ự.c chàng, nghe nhịp tim mạnh mẽ của chàng mà trầm tư suy nghĩ.

Kiếp trước, để sống sót, ta  không tiếc làm trâu ngựa trước mặt họ, chịu thương chịu khó.

Nhưng cuối cùng, vẫn rơi vào kết cục thảm thương.

Ta  không cam lòng.

Ta  và mẫu thân luôn sống chân thật, chưa bao giờ vượt quá phận.

Mẫu thân tính tình quá yếu đuối, bà nghĩ rằng nếu bà nhượng bộ, chủ mẫu sẽ không chủ động gây sự với chúng ta .

Nhưng bà lại quên mất rằng, sự ác độc của kẻ xấu là không có giới hạn.

Bên cạnh, Thẩm Chiêu phát ra tiếng thở đều đều, ngọn nến đỏ nhảy nhót, càng làm cho nét mặt chàng thêm phần đẹp như tranh vẽ.

Tay ta  không tự chủ vuốt lên má chàng, chàng ấy là người tuấn mỹ vô song, là mỹ nam hiếm có trên đời.

Một kế hoạch chợt nảy ra trong đầu.

Sống lại một đời, ta  tuyệt đối không làm Cố Tri Ý để người khác ức h.i.ế.p nữa.

Đã để ta  làm Cố Minh Châu, thì vị trí này, ta  sẽ không trả lại.

Chức Vương phi này, ta  nhất định phải có.

Ngày hôm sau, ta  lặng lẽ nhờ hạ nhân trong vương phủ mua cho ta  một lọ thuốc mỡ.

6

Trời vừa tờ mờ sáng, Trương bà bà bên cạnh trưởng tỷ đã giả vờ mang nước vào.

Sau đó nhanh chóng liếc mắt ra hiệu cho ta  rời đi.

Nhân lúc Thẩm Chiêu trở mình, ta  nhẹ nhàng rời giường, đi đến phòng của hạ nhân bên cạnh.

Vừa vào cửa, tỳ nữ thân cận của trưởng tỷ, Ninh Nhi, lập tức khóa cửa lại.

Đập vào mắt ta  là trưởng tỷ suốt đêm không ngủ.

Đôi mắt ả đỏ ngầu, quầng mắt thâm đen.

Thấy ta , ả lập tức ném một chén trà vào người ta .

Ta  cố tình không tránh.

Chén trà đập mạnh vào vai ta .

Ninh Nhi vội vàng kiểm tra, quả nhiên, một vết bầm lớn dần hiện lên.

Cố Minh Châu nhìn vết bầm này, hung dữ liếc ta  một cái, giọng lạnh lùng vang lên:

“Quỳ xuống.”

“Tối qua đã xảy ra chuyện gì, kể chi tiết, không được bỏ sót bất kỳ điều gì, nếu không, mỗi lần trở về sẽ phải quỳ một ngày.”

Ta  vội vàng quỳ xuống nghe lệnh, kể lại toàn bộ chuyện đã xảy ra tối qua.

Chỉ duy nhất bỏ qua câu thơ ta  nói khi quấn tóc quanh cổ Vương gia.

Lúc này, Trương bà bà phía sau lấy ra chiếc khăn hỉ, trên đó vết m á u đỏ như một đóa mai hoa.

Ả thấy vậy, đôi mắt giận dữ như muốn phun ra lửa.

Ả giật lấy chiếc khăn, khắp phòng tìm kéo, muốn xé nát nó.

Lúc này, Trương bà bà vội ngăn ả ta lại, nói cái này rất quý giá, không thể tùy tiện làm vậy được.

Phải rồi, ả ta và mẫu thân ả ta lăn lộn bao lâu nay, chẳng phải vì cái này và đứa bé trong bụng ta  sao?

Nếu cắt cái này, thì rắc rối của ả ta sẽ lớn lắm đấy.

Cố Minh Châu dù có ngang ngược thế nào cũng không dám đùa với chuyện này.

Vì vậy, ả ta dừng tay, ném chiếc khăn hỉ cho Trương bà bà với vẻ mặt đầy ghét bỏ.

Sau đó, ả ta nhìn chằm chằm vào mặt ta , bất ngờ tát ta  hai cái.

Ta  lập tức ngã xuống đất, khóe miệng rỉ m á u tươi.

Kiếp trước, ả ta cũng thất thường như vậy.

Thấy ta  im lặng không nói, ả ta càng tức giận, cúi xuống nắm lấy cằm ta :

“Cố Tri Ý, ta ghét nhất phải chia sẻ thứ gì đó với người khác, trước đây là cha, bây giờ là phu quân.”

“Ngươi tốt nhất nên cầu cho cái bụng của ngươi tranh khí, nếu không, người mẹ mềm yếu như thỏ của ngươi chắc chắn sẽ không sống được lâu!”

Sau đó, ả ta ra lệnh ta  tự tìm thuốc hoạt huyết tiêu ứ, nếu Nhiếp chính vương phát hiện ra điều gì, ả ta nhất định sẽ không tha cho ta .

Khi Trương bà bà và Ninh Nhi giúp ả ta rửa mặt trang điểm, ả ta ra lệnh ta  giơ cao bát sứ quá đầu, quỳ suốt một ngày, không được ăn uống gì.

Ta  biết, ả ta lại đang cố ý hành hạ ta .

Trước đây là vì khuôn mặt giống ả ta, ả ta đã không thích ta.

Còn bây giờ, người được phu quân trên danh nghĩa của ả ta ôm trong lòng mà ngủ lại cũng là ta, nên ả lại càng không muốn ta được sống yên.

Nhìn dáng ả ta vội vàng rời đi để ăn sáng cùng Vương gia, khóe miệng ta  nở một nụ cười.

Cái chén trà đó, ta  cố tình không tránh.

Và ta , nhất định sẽ không bôi bất kỳ loại thuốc nào như ả ta nói.

Quả nhiên, tối đó Vương gia phát hiện ra điều bất thường.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8