Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta thay trưởng tỷ làm Vương phi
Chương 13+14

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:14:34 | Lượt xem: 3

13

Ngày tháng ở biệt cung tránh nóng nhanh chóng kết thúc.

Lúc này, xe ngựa của ta  và Vương gia dừng trước cổng Cố phủ.

Khi thấy ta , chủ mẫu rất kinh ngạc.

Dù ta  mặc gấm lụa, đầu đội trang sức lộng lẫy, nhưng trong mắt nhìn bà ta vẫn tràn đầy sự lạnh lùng.

Bà ta nhận ra, ta  không phải Cố Minh Châu, mà là Cố Tri Ý.

Con gái của bà, vừa về đến phòng giặt giũ đã không an phận.

Định trốn ra ngoài nhưng không thành, hiện tại bị trói trong phòng củi.

Ninh Nhi và Trương bà bà cũng bị trói lại, bịt miệng.

Bọn họ muốn báo tin cho Cố phủ cũng không được.

Thấy một tia nghi hoặc trong mắt bà ta, ta  khẽ cười.

Sau đó nắm c.h.ặ.t t.a.y Vương gia, từ từ nói:

“Thấy Minh Châu trở về, mẫu thân sao lại không vui? Hay là muội muội đã làm mẫu thân tức giận?”

“Ồ, xem trí nhớ của Minh Châu này, muội muội làm việc ở Vương phủ không tận tâm, bị đưa đến phòng giặt giũ, từ nay phải giặt rất nhiều quần áo. Mùa hè còn đỡ, nếu đến mùa đông, chậc chậc, đôi tay ấy, chắc hỏng mất.”

Nghe xong, bà ta nén giận trên mặt, ánh mắt nhìn ta  thoáng qua một tia oán độc.

Cuối cùng, bà ta nhận ra ta  đã chiếm đoạt thân phận của Cố Minh Châu.

Đúng vậy, kiếp trước ta  và mẫu thân của ta mềm yếu dễ bị bắt nạt, trong mắt bà ta, chúng ta  tuyệt đối không có gan phản bội.

Trong cơn tức giận, bà ta quên mất thân phận hiện tại của ta .

Trực tiếp giơ tay lên, định tát ta  một cái.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cổ tay bà ta đã bị Vương gia nắm chặt.

Vương gia siết c.h.ặ.t t.a.y bà ta, cho đến khi bà ta đau đớn cầu xin mới buông tay.

Ta  thong thả uống một chén trà.

Quả thật là trà Long Tỉnh trước mưa là hảo hạng nhất, trước đây ở Cố phủ, ta  chưa bao giờ được uống trà ngon như vậy.

Ta  đặt chén trà xuống, giọng lạnh lùng nhưng lộ ra một tia kiên định:

“Xem ra Minh Châu đã gả đi, mẹ cũng đã coi Minh Châu như người ngoài rồi, vậy từ nay về sau ta  sẽ không về Cố phủ nữa. Chỉ là, di nương Phùng thị của cha, khi ta  còn nhỏ đối xử với ta  rất tốt, bà ấy lại giỏi thêu thùa, ta  đang muốn nhờ bà ấy may cho ta  vài bộ y phục.”

Chủ mẫu nhìn ta , thông minh như bà ta, biết rằng hôm nay ta  trở về là để đón mẫu thân của ta đi.

Một khi ta đưa mẫu thân đi, bà ta sẽ mất đi con át chủ bài.

Nhưng nhìn Vương gia với vẻ mặt lạnh lùng, và đội cấm vệ của Vương gia bên ngoài, bà ta biết mọi chuyện đã muộn.

Bà ta lặng lẽ ra hiệu cho một ma ma bên cạnh, nhưng chưa kịp để ma ma đó rời đi, ta  đã đóng cửa lại.

Ta  biết, chủ mẫu muốn g i ế t mẫu thân ta  để diệt khẩu.

Nhưng ta  sẽ không cho bà ta cơ hội đó.

Rất nhanh, trên xe ngựa trở về vương phủ, có thêm một người.

Đó là mẫu thân của ta .

14

Thẩm Chiêu chuẩn bị cho mẫu thân ta  một viện gần đây nhất, còn bố trí rất nhiều tỳ nữ và thị vệ.

Mẫu thân ở đây, ta  rất yên tâm.

Tiếp theo, là lúc ta  xử lý Cố Minh Châu.

Nhưng khi ta  đến phòng chứa củi, bên trong lại trống không.

Và những tỳ nữ và thị vệ lẽ ra phải canh gác bên ngoài đã bị đánh ngất và trói trong phòng chứa củi.

Hóa ra, trên đường chúng ta  trở về, chủ mẫu đã sai mấy võ phu biết võ công cưỡi ngựa nhanh chóng đến vương phủ.

Bọn chúng khinh công rất giỏi, nhân lúc không ai để ý đã lẻn vào vương phủ.

Sau đó dùng mấy chục lạng vàng mua chuộc tiểu tử trong bếp, dò la nơi giam giữ Cố Minh Châu.

Rồi chúng vào phòng chứa củi, thừa cơ đánh ngất thị vệ và tỳ nữ.

Cố Minh Châu cùng bọn họ trốn vào thùng gạo và thùng nước do tiểu tử chuẩn bị, tiểu tử giả vờ ra ngoài mua thức ăn, kéo xe rời khỏi vương phủ.

Rất nhanh, tiểu tử trong bếp giúp bọn họ trốn đi đã bị bắt.

Khi phát hiện ra, hắn đang chuẩn bị trốn khỏi thành.

Nhìn tên tiểu tử phản chủ đó, Vương gia tự tay cầm roi đánh

Mấy roi quất xuống, hắn liền ngất đi.

Cuối cùng, Vương gia ném roi xuống, mặt đầy vẻ ghê tởm:

“Vương phủ của ta không cần kẻ phản bội chủ tử, ném ra đường, để hắn tự sinh tự diệt.”

Sau đó, chàng vào tẩm điện, nhìn ta  với khuôn mặt đầy suy tư, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta :

“Đều là lỗi của ta, không ngờ chủ mẫu nhà họ Cố lại có thủ đoạn như vậy, khiến Vương phi chịu ủy khuất.”

Nhìn vào đôi mắt đen láy của chàng, ta  khẽ hôn lên má chàng:

“Phu quân không cần khách sáo, có thể giúp thiếp cứu mẫu thân ra, thiếp đã vô cùng biết ơn.”

“Chỉ là, lần này Cố Minh Châu trốn thoát, trong lòng thiếp luôn cảm thấy bất an. Họ không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, chắc chắn sẽ còn có hành động lớn hơn nữa. Xin phu quân cẩn thận mọi việc.”

Rốt cuộc, hình ảnh ác độc của Cố Minh Châu khi ép ta  uống rượu độc và rạch mặt ta  ở kiếp trước vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ.

Ta  hiểu rõ hơn ai hết sự tàn độc của ả.

Cố Minh Châu, tỷ cứa yên tâm, chạy được một lúc nhưng không chạy được cả đời.

Tỷ không thoát khỏi lòng bàn tay của ta  đâu.

Chàng gật đầu, ôm lấy vai ta , kéo ta  vào lòng.

Ngay giây tiếp theo, một cơn buồn nôn kỳ lạ ập đến, khiến chàng sợ hãi vội vã bảo hạ nhân mời lang trung.

Ngẩng lên, ta  thấy ánh mắt đầy mong chờ của Thẩm Chiêu.

Quả nhiên, sau khi bắt mạch, lang trung đã mang đến cho chúng ta  một tin vui.

Ta  đã mang thai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8