Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh Ninh
CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:32:07 | Lượt xem: 3

Đến giờ ăn tối, tôi đứng dậy khỏi giường và nhìn thấy một tờ giấy dưới khe cửa.

Trên đó viết: “Tối nay hãy đến thư phòng, sẽ cho mày biết ai mới là người phải cút ra khỏi nhà.”

Khi tôi xuống dưới lầu, cửa thư phòng đã mở.

Có một gia đình hòa thuận vui vẻ đang ngồi bên trong, ngoại trừ tôi.

Giọng nói lo lắng của Hoắc Ngữ Vi từ trong cửa truyền ra: “Bố mẹ, bố mẹ cũng biết con và anh trai thành tích rất tốt.

Nhưng chị mới từ dưới quê lên, thành tích học tập không tốt, sau khi vào trường chắc chắn sẽ bị chú ý do danh tiếng của Hoắc gia. Con sợ là đến lúc đó chị sẽ phải chịu rất nhiều áp lực.”

Hoắc phu nhân do dự một chút, sau đó nói: “Ngữ Vi nói đúng, trước tiên không nói ra thân phận của Thanh Ninh, nếu như ở trong trường ảnh hưởng đến thành tích của Ngữ Vi và Minh Hoài sẽ không tốt.”

Trên môi Hoắc Ngữ Vi hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt khiêu khích liếc qua người đang đứng ngoài cửa.

Cô ta còn cố ý hỏi: “Mẹ, chị Thanh Ninh như vậy, mẹ có thấy buồn không?”

Mẹ tôi thở dài: “Rốt cuộc cũng không phải do mẹ nuôi dưỡng ở bên người, con bé lớn lên trong hoàn cảnh như thế, tính cách như vậy cũng không có gì lạ.

“Sớm biết vậy không đón nó về sẽ tốt hơn.”

“Nó làm ầm ĩ khiến cho cả ngôi nhà đều trở nên hỗn loạn.”

Tôi đứng yên lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại.

Sau khi nghe xong còn rất biết điều giúp bọn họ khép lại cánh cửa do Hoắc Ngữ Vi cố ý mở ra.

Khi họ tới phòng ăn, tôi đã ngồi vào chỗ của mình.

Mẹ tôi ngồi xuống cạnh tôi, thận trọng hỏi: “Thanh Ninh, con vừa xuống à?”

Ánh mắt tôi bình thản: “Tôi đã xuống được một lúc rồi, nghe được mấy lời bí mật.”

Sắc mặt bà Hoắc tái nhợt như tờ giấy.

Dù bà có ghét tôi đứa con gái ruột này đến mức nào đi nữa, nhưng bị tôi nghe được những lời ấy, trong mắt bà cũng có chút áy náy.

“Không sao đâu, tôi không quan tâm.”

Những gì tôi nói đều là sự thật, nhưng ánh mắt bà Hoắc nhìn tôi có vài phần không đành lòng, có lẽ bà tưởng tôi đang cố nhịn.

“Là lỗi của mẹ, nhưng con ở trong phòng Ngữ Vi cũng không được tiện lắm. Ngày mai mẹ sẽ chuẩn bị phòng mới cho con được không?” 

Nhưng tôi thực sự không bận tâm.

Lòng tốt mà bọn họ thỉnh thoảng ban cho tôi chỉ là những thứ dư thừa của Hoắc Ngữ Vi.

Cứ như tôi chỉ xứng đáng đi nhặt rác của Hoắc Ngữ Vi vậy.

Ai thèm chứ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8