Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh Ninh
CHƯƠNG 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:32:08 | Lượt xem: 5

Trường cấp ba Tinh Hải là một trường cấp ba tư thục, học sinh đều là con nhà giàu.

Hoắc Minh Hoài và Hoắc Ngữ Vi đều là những nhân vật có sức ảnh hưởng trong trường.

Vừa bước vào trường, Hoắc Ngữ Vi đã được rất nhiều “em gái” vây quanh.

“Ngữ Vi, cậu có nghe nói có học sinh mới chuyển trường đến không?”

“Đã là năm cuối cấp rồi, cũng không biết lai lịch như thế nào.”

Hoắc Ngữ Vi nhìn tôi mỉm cười: “Tôi biết.”

“Học sinh chuyển trường này là họ hàng của nhà chúng tớ dưới quê, hiện đang ở nhờ trong nhà tớ. Bố mẹ tớ thấy cậu ấy tội nghiệp nên đã cho cậu ấy đến trường chúng ta học.”

Mọi ánh mắt ác ý đều đổ dồn vào tôi.

Những người đi theo Hoắc Ngữ Vi nhìn ra cô ta không thích tôi nên cố ý nhấn mạnh nói: “Không phải chỉ là một kẻ ăn xin thôi sao? Ngữ Vi, cậu thật tốt bụng, lại để một người như vậy ở trong nhà mình, nhìn cái bộ dạng nghèo kiết xác của cậu ta kìa.”

Sắc mặt của Hoắc Minh Hoài có chút không tốt.

Nhưng anh ta thà để người Hoắc gia bị nói là nghèo kiết xác cũng không muốn có quan hệ gì với tôi.

Tôi cũng không giải thích.

Bởi vì cho dù tôi có chứng minh thân phận của mình thì người khác cũng sẽ không tin mà chỉ cho rằng tôi bị điên, ghen tị với thân phận của Hoắc Ngữ Vi.

Hoắc Minh Hoài càng sẽ không giải thích cho tôi. 

Ông Bà Hoắc sẽ không vì một chuyện nhỏ như vậy mà làm tổn thương trái tim “nhạy cảm” của Hoắc Ngữ Vi.

Đến trước cửa phòng giáo viên.

Cô chủ nhiệm đến gặp tôi: “Em là Chu Thanh Ninh đúng không, đi theo tôi.”

Nhờ sự tuyên truyền của Hoắc Ngữ Vi ở cổng trường, tôi vừa bước vào cửa lớp đã nghe thấy một loạt tiếng hít khí.

Hoắc Ngữ Vi ngồi giữa đám đông nhìn tôi từ xa, nhếch môi cười.

“Được rồi, đây là học sinh mới của lớp chúng ta, từ nay về sau các em phải hòa thuận với nhau đấy.”

Cô giáo ho nhẹ một tiếng, nói mấy câu đơn giản: “Chu Thanh Ninh, em tìm một chỗ ngồi xuống đi.”

Những người xung quanh nhìn tôi tránh né như tránh bệnh truyền nhiễm vậy.

Chỉ vì vài câu nói mơ hồ không rõ ràng của Hoắc Ngữ Vi mà không một ai dám ngồi cùng bàn với tôi.

Tôi bước đến cuối lớp và ngồi xuống. Ngay khi tôi đặt cặp sách xuống, Cát Nhu – tay sai số một của Hoắc Ngữ Vi đã đứng trước mặt tôi.

“Tôi nghe nói cậu là họ hàng của Ngữ Vi?”

Cát Nhu chống tay lên bàn, nghiêng người nhìn tôi: “Nào, chúng ta làm quen với nhau một chút đi.”

Cô ta đi tới muốn túm lấy cổ áo tôi, tôi lạnh mặt, dùng hai tay đẩy chiếc bàn ra ngoài, cạnh bàn va vào bụng cô ta.

Cô ta đau tới mức không nhịn được hét to lên.

Tôi ngước mắt, khẽ mỉm cười: “Chào cậu, bạn học mới.”

Nhìn thấy Cát Nhu rơi vào thế bất lợi, Hoắc Ngữ Vi lúc này mới bắt đầu sốt ruột.

“Chu Thanh Ninh, lúc bình thường cậu làm trời làm đất ở nhà tôi thế nào cũng được, nhưng bây giờ cậu lại dám đánh bạn cùng lớp, cậu không sợ bị đuổi học sao?”

Quả thực vẫn còn chưa đến lúc.

Tôi mỉm cười rồi ngồi xuống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8