Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thế Thân
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:33:38 | Lượt xem: 4

Trở về Thiên cung, cầm lấy nhục chi được Thiên đế ban thưởng, ta vội vàng chạy về Diên Vân cung.

Vân Mộ đi theo sau ta, “Ta cứ tưởng với tính cách thích danh lợi của ngươi, nhất định sẽ bám chặt lấy ngôi vị Thiên hậu không buông, còn muốn Thiếu Kỳ đời đời kiếp kiếp thấp kém hơn ngươi một bậc, không được danh phận.”

Ta gật đầu, “Quả thật có suy nghĩ như vậy.”

“Vậy tại sao lại không làm như vậy?”

“Sợ nàng ta gϊếŧ ta không được, liền tức giận gϊếŧ luôn sủng vật của ta.”

Nhìn thấy ta chia nhục chi thành hai nửa, một nửa đút cho Tiểu Bạch ăn, một nửa bóp nát đắp lên chân bị gãy của nó, Vân Mộ với vẻ mặt hờ hững cao ngạo thường ngày cứng đờ, lộ ra vẻ không thể tin nổi, “Ngươi tốn công tốn sức cầu xin linh dược, vậy mà lại để cứu chữa cho con súc sinh này…”

Nhục chi quả nhiên là thần vật, chỉ trong nháy mắt, chân sau của Tiểu Bạch vậy mà thật sự đã mọc ra.

Ta còn chưa kịp vui mừng, Vân Mộ đã nắm lấy tay trái ta, trầm mặt nói: “Còn tay của ngươi thì sao? Không cần nữa sao?”

Ta thật không biết hắn vậy mà lại quan tâm ta như vậy, tốn chút sức lực mới rút tay ra được, thản nhiên nói: “Chỉ là một ngón tay thôi, sao bằng một cái chân.”

Tiểu Bạch bị Thiếu Kỳ đánh bị thương còn chưa khỏi hẳn, thân thể vẫn chưa thể di chuyển, nó cố gắng ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt đen nhánh ướt át, dường như có chút phức tạp.

Vết thương của Tiểu Bạch đã khỏi hẳn, Vân Mộ và ta dẫn nó cùng nhau ra ngoài đi dạo.

Đi ngang qua đầm Mộ Dạ, ta dừng chân quan sát, đầm nước này rất giống đầm sen của ta, nên ta rất thích đến đây.

Vân Mộ nói: “Ngươi có biết nơi này, là nơi Thiên đế và Thiếu Kỳ định tình.”

“Ồ?” Ta sờ sờ lá sen, trước giờ chưa từng nghe nói qua chuyện này, vậy chẳng phải là phải dựng bia kỷ niệm sao.

“Cho nên hắn mới chọn ngươi sinh ra trong đầm, tạo hình ngươi thành dáng vẻ của Thiếu Kỳ.” Vân Mộ cúi đầu nhìn ta, thản nhiên nói: “Nhưng con rối gỗ chung quy chỉ là con rối gỗ, sao ngươi có thể sánh bằng nàng ấy được.”

Rối gỗ.

Từ này dùng thật hay.

Tiểu Bạch vui vẻ nhảy nhót chạy qua đầm nước, bùn đất trên chân b.ắ.n lên người hắn đầy bụi.

Vân Mộ cúi đầu nhìn bộ y phục trắng muốt của mình, trên mặt đầy bùn đất.

Ta ho khan một tiếng, thay Tiểu Bạch nói lời xin lỗi không mấy thành ý với hắn.

Vân Mộ hỏi ta, có phải đang hả hê hay không.

Ta xua tay xoay người muốn đi, lại bị hắn nắm lấy tay,

Thôi được rồi, hắn từ trước đến nay luôn là người nhỏ nhen.

Ta cởi dây lưng trên eo xuống, cởi bỏ áo khoác bất đắc dĩ thỏa hiệp, ta cởi y phục cho hắn mặc là được chứ gì, cũng đỡ hơn là đường đường Thượng thần lại mặc y phục bẩn thỉu đi khắp nơi, để người khác nhìn thấy làm mất mặt mũi của Vân Mộ hắn.

Vân Mộ đồng tử co rút, ngăn cản tay ta, “Hàm Đan!”

Lúc giằng co, ta vô ý giẫm phải chân hắn, làm bẩn giày trắng của hắn,

Hắn quả nhiên càng thêm tức giận, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không chịu buông.

Từ xa, một giọng nói trầm thấp vang lên: “Các ngươi đang làm gì vậy?”

Ta ngẩng đầu, nhìn thấy Thiên đế.

Có lẽ là dáng vẻ của ta và Vân Mộ quá chật vật, cũng có lẽ là tâm trạng hắn hôm nay không tốt, Thiên đế hơi nhíu mày, nhìn chằm chằm chúng ta.

Vân Mộ vẫn là dáng vẻ điềm tĩnh như thường, “Chỉ là đùa giỡn thôi, khiến Thiên đế chê cười rồi.”

Ta chỉnh lại y phục, hành lễ với hắn.

“Ta thật không biết, từ khi nào Vân Mộ thần quân và Hàm Đan lại thân thiết với nhau như vậy.”

Hai người bọn họ ngươi một lời ta một câu, chào hỏi nhau một hồi lâu, ta nghe đến thất thần, không biết từ lúc nào đã đi theo bọn họ đến tận Tử Kim các.

Tử Kim các hiện giờ là tẩm cung của Thiếu Kỳ, tiệc rượu đang náo nhiệt, nàng ta ngồi ở vị trí cao nhất, bên cạnh rót đầy một ly rượu đào hoa.

Hóa ra hôm nay, là sinh thần của nàng ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8