Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thê Tử Hoạn Quan
Ngoại truyện 4:

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:34:21 | Lượt xem: 3

Để bảo vệ ngoại tổ phụ, ta không dám tiết lộ thân phận của mình, trên triều, ta sống ch/3t đấu đá với ông để hoàng thượng yên tâm.

Khi ta hai mươi hai tuổi, có người viết “Hai mươi bốn tội” để buộc tội ta, hoàng thượng dùng bút chu sa phê chuẩn, kết án ta lăng trì.

Ngày đó, ta lần đầu tiên nói ra tâm sự trong lòng.

Con thứ mà dám cả gan coi thường con chính thất?

Sau khi ta ch/3t, linh hồn ta bay lên trời, ta nhìn thấy rất nhiều điều, hoàng thượng tóc bạc trắng chỉ sau một đêm, dường như hối hận vì đã trừng phạt ta.

Ta ch/3t trong kinh thành, không thể rời khỏi kinh thành, không biết A Ly ôm hài cốt của ta đã làm gì.

Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã ở phòng tịnh thân trong cung.

Điều không thể tin được là ta đã trọng sinh.

Nhân lúc họ không chú ý, ta tìm đến Lý Mậu.

Ta nói với hắn về thân phận của ta, cầu xin hắn giúp đỡ.

Hắn nói với ta rằng, hoàng hậu khi chưa xuất giá đã tặng vàng để hắn an táng phụ thân mình, bất kể ta có phải hoàng tử hay không, hắn cũng quyết định giúp ta.

Ta vào cung.

Khác với kiếp trước, lần này ta vào thẳng Minh Hoa điện làm việc, ai ngờ gặp được hoàng thượng.

Theo thời gian của kiếp trước, ta không nói ra tên Cảnh Hành, nhưng ngài lại chủ động ban cho ta.

Hoàng thượng đang cho ta biết, ngài cũng đã trọng sinh.

Ngài đã dùng cả đời để xác minh thân phận của ta, nay cũng nên trả chút lãi.

Ta chủ động nhận công việc, sau khi đến Hoa Đức cung, ta hỏi quý phi, “Nương nương còn nhớ Minh Đoan Hoàng hậu không? Chuyện năm đó rốt cuộc là do người làm hay chỉ là tai nạn?”

Đây chính là sự thật mà hoàng thượng nói khi ngài thẹn với mẹ ta.

Bà ta hoảng sợ, muốn gi/3t ta.

Nhưng ta biết, A Ly nhất định sẽ không để ta ch/3t.

Ta cược đúng.

Hoàng thượng đối với ta còn có lòng nhân từ, ngài không gi/3t ta, ngược lại giúp ta che giấu thân phận.

Chỉ có điều ngài cũng không thừa nhận ta.

Hoàng tử xuất thân dân gian, ngài rốt cuộc vẫn ghét huyết thống của ta không trong sạch.

Ta không sợ ngài không nhận ta, ta chỉ sợ rằng ván cờ này ta sẽ thua từ đầu.

Ông trời thương ta, cho ta là một người hoàn hảo, vậy ta sẽ sống để cho ngài thấy.

“Thanh y nộ mã thiếu niên lang” (Chàng thiếu niên mặc y phục đẹp, cưỡi ngựa oai phong) là những lời mà A Ly đã nói với ta.

Ta cũng nên sống đúng như thế.

Khi ta mười bốn tuổi, liên tục đạt tam nguyên*, hoàng thượng trước mặt ta nhắc đến chuyện con thứ h.i.ế.p đáp con đích.

(*Tam nguyên: đứng đầu trong ba kỳ thi: thi Hương, thi Hội, thi Đình.)

Ngài đã có ý định lập trữ quân, ta thuận theo ý ngài, không công bố thân phận của mình vào lúc này, đổi lại, ngài cũng đồng ý tứ hôn cho ta và Tô Ly.

Kinh nghiệm kiếp trước nói với ta rằng, muốn giữ vững vị trí, không thể thiếu sự hỗ trợ từ thế lực trong triều.

Ta chọn Lại bộ, hoàng thượng cũng vui lòng đáp ứng, không để ta vào Hàn Lâm Viện mà trực tiếp bổ nhiệm ta làm việc ở Lại bộ.

Lại bộ quản lý việc bổ nhiệm và miễn nhiệm quan lại, đối với ta là một công việc tốt.

Ta tích lũy danh tiếng ở Lại bộ, đến năm mười sáu tuổi, cuối cùng được bổ nhiệm làm Lại bộ Thượng thư.

Bước đầu tiên trong kế hoạch của ta đã đạt được.

Sau đó, ta chủ động rời khỏi Lại bộ, nhận nhiệm vụ cứu trợ thiên tai.

Một đi là hơn nửa năm.

Khi trở về kinh thành, dân chúng dọc đường khóc lóc cảm tạ, đây chính là danh vọng trong dân gian.

Khi trở lại kinh thành, ta đã mười bảy tuổi hơn.

Ta và A Ly cuối cùng cũng thành hôn, hoàng thượng không chúc phúc cho ta, ta cũng không cần ngài chúc phúc.

Khi ta mười tám tuổi, Hung Nô xâm lược, ta lại dẫn binh xuất chinh.

Hoàng thượng biết rõ không ai thích hợp dẫn binh hơn ta.

Lần này, ta tốc chiến tốc thắng, đạt được công lao mà kiếp trước không có.

Tiếc rằng, ta không thể thấy được sự ra đời của con ta.

Ta nóng lòng muốn gặp lại vợ con, âm thầm hành quân, chỉ mang theo một đội nhỏ về kinh.

Trên đường, ta gặp phải một cuộc ám sát.

Trước đó, trong các bức thư qua lại, A Ly đã nói với ta rằng kế hoạch ở kinh thành đã bắt đầu.

Cuộc ám sát này mặc dù ngoài dự kiến, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có cách đối phó.

Ta bị thương, nhưng không ch/3t, sống sót trở về kinh thành.

Ta có sự ủng hộ của quan văn, cũng có sự bảo trợ của quan võ, thái tử ngồi trên cao, không thể không chú ý đến việc ám sát ta, một khi ta có chứng cứ, sự việc sẽ rất khó coi.

Hoàng thượng vào đêm giao thừa vẫn muốn mời ta.

Ta không biết ngài hiện tại có suy nghĩ gì, nhưng nếu ngài không bảo vệ được thái tử, chắc chắn không ngăn được ta lên ngôi.

Không ngoài dự đoán của ta, đêm giao thừa, ngài thả thái tử ra.

Thái tử sau khi tiếp xúc với các quan lại, dần phát hiện thế lực của ta đã ăn sâu vào triều đình, ảnh hưởng đến phần lớn triều đình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8