Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Theo đuổi
23

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:36:13 | Lượt xem: 3

Lâm An An còn chưa khóc lóc kể lể xong, ai biết lại được hắn lại trả lời như vậy.

Cô ta không dám tin nhìn Thẩm Kinh Niên, cả buổi mới tìm lại được giọng nói của mình: “A Hành, anh đừng để bị người phụ nữ này lừa, em vừa mới tận mắt thấy người đàn ông kia ôm Khương Vãn Ý vào trong lòng, hai người rất thân mật.”

Cô ta nói từng chữ từng câu, hết mức oan ức.

Trong lòng Thẩm Kinh Niên khẽ động, cau mày ngẩng đầu nhìn Khương Vãn Ý cách đó không xa.

Cô lại giống như một người không có việc gì, ánh mắt thờ ơ đảo qua, mặc dù bốn mắt chạm nhau, ánh mắt của cô cũng không mang chút cảm xúc dư thừa nào giống như đnag nhìn một người xa lạ không quan trọng.

Tim Thẩm Kinh Niên cũng đau theo.

Ánh mắt Khương Vãn Ý đảo qua mặt Thẩm Kinh Niên, cuối cùng lướt nhìn cánh tay Lâm An An đang ôm hắn, nhịn không được chậc chậc lắc đầu.

Thân hình Lâm An An rất đẹp, bộ n.g.ự.c kia gần như dán cả vào tay Thẩm Kinh Niên như hận không nặn hết da thịt ra, nếu chuyện này mà đời trước Khương Vãn Ý nhìn thấy, cô có lẽ đã tức c..hết.

Nhưng mà bây giờ…

Ồ, thích dán như thế nào thì cứ dán, dán lên giường cũng không liên quan đến cô.

Có lẽ là ánh mắt thờ ơ của Khương Vãn Ý quá mức chói mắt, Thẩm Kinh Niên lẳng lặng nhìn cô cả buổi, chỉ cảm thấy như nghẹn ở cổ họng.

Lâm An An lại cảm thấy quái dị. Không phải như vậy, trước kia A Hành cho dù không thân thiện với cô ta, cũng tuyệt đối sẽ không xa cách cô ta như vậy. Mặc kệ nói như thế nào, giữa bọn họ còn có tình cảm bạn thời thơ ấu từ nhỏ cùng nhau lớn lên. Tại sao, tại sao cô luôn cảm thấy A Hành trở nên khác lạ.

Cửa hàng hoa bị hai người này ngăn cản, Khương Vãn Ý cảm thấy xui xẻo. Quét quét bụi bặm không tồn tại trước người, tính tình cô cũng nóng nảy vài phần, tức giận lên tiếng: “Nếu Thẩm công tử đã đến, xin được giao cô Lâm cho anh, nhưng mà…”

Cô kéo dài âm cuối thích hợp, cho hai người một ánh mắt thâm ý: “Tôi cảm thấy cô Lâm này đầu óc có chút không bình thường, nếu rảnh rỗi Thẩm công tử nên mang cô bạn nối khố của mình đi kiểm tra đầu óc xem, hoặc là, quản cô ta cho tốt, để cô ta đừng tới gây tai họa tôi nữa, thật là phiền phức.”

Nghe Khương Vãn Ý chế giễu, mặt Lâm An An lúc xanh lúc trắng. Nghẹn cả buổi, không nói ra được lời nào, chỉ chảy nước mắt ra.

“Khương Vãn Ý, sao cô có thể nói xấu tôi như vậy? Lần này tôi tới là có ý tốt, muốn giải thích tôi và A Hành trong sạch, cũng thành tâm thành ý muốn kết bạn với cô. Thế mà cô lại giống như một người đàn bà chanh chua, cầm bình xịt xịt tôi một trận, còn làm hại tôi bị ngã, sao cô có thể đổi trắng thay đen như vậy?”

Ồ! Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng.

Có lẽ Lâm An An cho rằng Khương Vãn Ý sẽ hoảng, dù sao, Khương Vãn Ý đã từng yêu Thẩm Kinh Niên, sợ lưu lại ấn tượng không tốt trước mặt hắn. Cô ta nằm mơ cũng sẽ không ngờ, bây giờ Khương Vãn Ý, đã không còn quan tâm mấy thứ này.

Mặc cho Lâm An An nói trắng thành đen, Khương Vãn Ý thậm chí còn không thèm giải thích cho mình.

Cô giang tay, châm chọc: “Ở đây tôi còn có nhân chứng, cô Lâm này mở mồm nói ra điều này mà không nhìn kỹ nơi này sao?”

Lâm An An lau nước mắt, biểu hiện oan ức trên mặt càng sâu: “Anh ta là tiểu bạch kiểm cô nuôi, đương nhiên cô nói cái gì thì anh ta nói cái đó, Khương Vãn Ý, cô thật sự là quá đáng giận.”

Cô ta nức nở nói, muốn dựa vào n.g.ự.c Thẩm Kinh Niên nhưng hắn im lặng tránh đi, nhìn về phía Khương Vãn Ý, hắn vốn định nói hắn tin cô, chỉ cần cô mở miệng, lần này, cô nói gì hắn cũng tin.

Thế nhưng, Khương Vãn Ý căn bản không cho hắn cơ hội mở miệng, nhún nhún vai, hướng góc trên bên phải bĩu môi: “Bản lĩnh trả đũa của cô không tệ, nhưng mà trên cánh cửa này có camera, có thể thu âm, cô Lâm cô muốn xem không?”

[Bạn đang đọc Theo đuổi được edit và đăng tại Nhân Trí page]

🍁 Chương 27

Nói đến camera, Lâm An An không lên tiếng, chỉ mở ánh mắt vô tội, giống như Khương Vãn Ý bắt nạt mình.

Chu Dục Sơ vô tình nhìn lướt qua, nhịn không được chán ghét châm chọc: “Cô gái này thích uống trà như vậy sao?”

Lời này vừa nói ra, Khương Vãn Ý liền nhìn anh thêm một cái.

“Tốt lắm, Chu Dục Sơ, anh so với một số người đúng là hiểu biết hơn rất nhiều, nhìn thoáng qua liền có thể nhận biết được trà xanh.”

Khương Vãn Ý chỉ cây dâu mắng cây hòe, mắng ai thì nghe là biết.

Thẩm Kinh Niên nghe được, thân thể cứng đờ, vẻ mặt thay đổi trong nháy mắt. Cả buổi mới hoàn hồn, cứng rắn đẩy Lâm An An ra, cầm hộp giữ nhiệt trong tay tiến lên.

“Lần sau sẽ không như vậy, anh sẽ nói với cô ta, sẽ không để cho cô ta tới quấy rầy em… và anh nữa.”

Giọng nói của hắn có chút đờ đẫn, vừa nói vừa liếc nhìn Chu Dục Sơ bên cạnh Khương Vãn Ý, sắc mặt lại trầm xuống, cứng rắn đưa hộp giữ nhiệt trong tay cho Khương Vãn Ý.

“Canh giò heo trước kia em thích, tối hôm qua anh hầm, em thử xem.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8