Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thổi mộng đến Tây Châu
Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:46:40 | Lượt xem: 4

Ta bị Tiêu Vân Khởi đánh ngất xỉu, đưa về Thùy Hương Tạ.

Ta mơ một giấc mơ rất dài.

Cảnh trong mộng hỗn loạn, ta hốt hoảng đi ở trong đó như quần chúng cưỡi ngựa xem hoa.

Lúc thì lão Trịnh mở cửa, hô khàn cả giọng: “Khuê nữ, mau đi xem Tây Châu xảy ra chuyện rồi!”

Lúc là Hạ Tây Châu mặc thanh sam đứng ở cửa, quay đầu cười: “Tương Tư, nàng ấy phái người đi tìm ta, chắc gặp phải chuyện gì rồi. Dù sao cũng quen biết, ta đi chút sẽ về.”

Lúc thì A Hoàng cọ vào ống quần của ta, lật bụng nũng nịu.

Rồi đến cái đầu dính đầy m.á.u của nó, lăn cồng cộc đến chân ta.

Ý thức của ta bay bổng cuối cùng dừng ở con đê mọc đầy cỏ hoang.

Hạ Tây Châu mới được vớt ra khỏi nước, gương mặt tuấn tú ướt sũng.

Mắt nhắm chặt, môi trắng bệch.

Một sợi tóc đen dán lên mặt của y.

Tay ta run run muốn vén tóc xuống nhưng không thành công.

Ta muốn bật cười.

Đây là bàn tay khéo léo Tang ma ma khen ngợi đủ kiểu, biết dùng tất cả các loại nhạc khí à?

Sao lại không nghe sai khiến như thế?

Dường như ta đã cười.

Hàng xóm ở ngõ Tế Liễu nhìn ta với ánh mắt thương hại.

Buồn cười thật.

Ta có gì mà thương hại chứ?

Ta là Tương Tư đấy.

Là Tương Tư thà phụ người trong thiên hạ, cũng không thể để người trong thiên hạ phụ ta đấy.

Không có gì có thể làm tổn thương ta cả.

Chu thẩm ở sát vách ôm ta.

“Tương Tư, con muốn khóc thì khóc đi, đừng nhịn làm khổ bản thân.”

Ta ngơ ngác trừng mắt nhìn.

Khô khốc.

Không rơi một giọt nước mắt.

Ta không khóc từ lâu rồi.

Ta ôm đầu Hạ Tây Châu, áp mặt lên.

Y vô cùng ngượng ngùng.

Cho dù chúng ta sắp thành thân, y cũng không chịu để ta thân cận. Ta chỉ kéo một chút thì tai y đã phiếm hồng.

Ta tức giận giậm chân: “Hạ Tây Châu, động phòng hoa chúc dành cho nữ nhi nhà lành, ta là kỹ nữ vốn không thèm để ý đến những lễ nghi phiền phức này.”

Y thở dài một hơi, lần đầu tiên ôm ta vào lòng.

Động tác vô cùng trân trọng.

“Ta để ý, đây không phải lễ nghi phiền phức, mà là bố cáo thiên hạ, kính báo tổ tiên và thần linh bốn phương. Đời này kiếp này, nàng và ta kết tóc làm phu thê.”

Mặt của y lạnh buốt giống như lòng của ta.

Chúng ta vẫn chưa cử hành những lễ nghi phiền phức kia, thần linh biết tâm ý của chúng ta sao?

Nếu như không biết, ngày khác gặp nhau dưới Hoàng Tuyền, ta tìm y thế nào đây?

Ta cắn răng, trong lòng hạ quyết tâm.

Kính báo thần linh thật à? Ta sẽ để bọn họ biết.

Ta mặc trang phục trắng thuần, ôm Hạ Tây Châu đi miếu Thành Hoàng.

Thành Hoàng lão gia quản chuyện Âm Ti, đi lại giữa hai giới địa phủ và nhân gian, chuyện gì trên thế gian cũng không thể thoát khỏi mắt ngài ấy.

Đã thế, ta sẽ mời Thành Hoàng làm chứng, kết làm phu thê với y ở Âm Ti địa phủ.

Khi còn sống không được luật pháp thừa nhận, vậy sau khi c.h.ế.t mời Thập Điện Diêm Vương ghi lại trong sổ sinh tử.

Tương Tư ta là nương tử của Hạ Tây Châu, Hạ Tây Châu là phu quân của Tương Tư ta.

Không thể cầu kiếp này đầu bạc răng long thì cầu sau khi c.h.ế.t phu thê gặp nhau dưới Hoàng Tuyền.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8