Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đền Tội
Chapter 15-16 (End)

Cập nhật lúc: 2026-03-14 05:32:09 | Lượt xem: 7

15

Kể từ ngày đó, Tống Thanh Vi đã mất đi một lượng lớn người hâm mộ, fan trở thành anti, danh tiếng cũng tụt xuống đáy cốc.

Tống Thanh Vi hoàn toàn phát điên.

Vì không thể bắt giam cô ta nên Phó Hàn Thanh đã đặc biệt “chăm sóc” cô ta bằng cách đưa cô ta đến bệnh viện tâm thần tư nhân.

Xe vừa lái tới cổng bệnh viện, người ta đã có thể nghe thấy những tiếng hét chói tai bên trong, kinh hãi như luyện ngục.

Tống Thanh Vi vùng vẫy điên cuồng, cố gắng trốn thoát nhưng bị giữ lại không thương tiếc.

“Tống Thanh Vi, cô cứ yên tâm ở lại đây, hưởng, thụ, cả, đời đi.”

Giọng nói của Phó Hàn Thanh thì thầm vào tai cô ta, nói từng chữ một.

Tống Thanh Vi run lên vì sợ hãi và ngất đi.

Sau đó Phó Hàn Thanh mới chán ghét buông tay ra và ra lệnh cho những người xung quanh.

“Đưa vào đi.”

Chiếc xe lại lên đường.

Chuyến đi này là đến một nhà tang lễ.

Phó Hàn Thanh đã đặt mua một chiếc quan tài bằng đá pha lê cho tôi.

Thi thể tôi nằm giữa vô số cánh hoa hồng mỏng manh, tựa như một người đẹp đang ngủ yên bình.

Hắn lặng lẽ đứng cạnh quan tài một lúc lâu, rồi cúi đầu hôn lên những đầu ngón tay lạnh giá của tôi.

Ngoài cửa đột nhiên có tiếng huyên náo.

Một nhóm cảnh sát mặc đồng phục tràn vào.

Phó Hàn Thanh ngoảnh mặt làm ngơ, hắn nhìn chằm chằm vào mặt tôi không rời rồi đặt một nụ hôn lên trán tôi.

Xong xuôi mới bình tĩnh đứng dậy.

Hắn mặc vest chỉnh tề, ngọc thụ lâm phong, như thể đang tham dự một bữa tiệc cao cấp nào đó.

Tùy ý để cảnh sát đeo một chiếc còng bạc vào cổ tay.

“Phó tiên sinh, anh bị tình nghi cố ý g.i.ế.c người, xin hãy đi cùng chúng tôi.”

Tôi thờ ơ nhìn tất cả những điều này, trong lòng không có lấy một gợn sóng.

Cho đến khi lên xe cảnh sát.

Phó Hàn Thanh đột nhiên quay lại, đôi mắt hắn nặng trĩu nhìn tôi như thể chúng là thật.

Hắn… chẳng lẽ thấy tôi?

Tôi đã rất kinh hoàng.

Phó Hàn Thanh nhìn tôi kiên định, nhẹ nhàng cong môi và im lặng nói.

“Kinh Mặc, đợi anh trai.”

“Sau khi anh trai chuộc lại mọi tội lỗi thì sẽ đến tìm em.”

16.

Phó Hàn Thanh bị kết án mười ba năm tù.

Nhiều năm trôi qua, dù tôi đã từ bỏ nỗi ám ảnh yêu ghét từ lâu nhưng tôi vẫn chưa tái sinh vì không muốn làm người.

Cứ như vậy làm một sợi thanh phong, phiêu du giữa trời và đất.

Mười ba năm sau.

Cái tên đã thất lạc từ lâu, Phó Hàn Thanh một lần nữa làm dậy sóng kinh đô.

Vị CEO trẻ tuổi và tài năng một thời của Tập đoàn Phó thị được phát hiện đã c.h.ế.t tại nhà sau khi ra tù một ngày.

Hắn đã tự sát bằng cách c.ắ.t c.ổ tay mình.

Tâm hồn tôi lang thang nơi đầu đường cuối ngõ, nghe người ta bàn tán, nhất thời cảm thấy có chút hoảng hốt.

Cho đến khi một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

“Kinh Mặc…”

“…Anh trai đích thân đến hướng em chuộc tội.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8