Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phải Làm Sao Khi Xuyên Thành Mẹ Kế Phản Diện
Chương 11: Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-14 16:12:11 | Lượt xem: 3

Dịch: Dực Vũ
Dưới gốc cây hoè to lớn, khuôn mặt gầy gò của Lưu Nguyễn lúc này đang sưng tấy, vừa xanh vừa tím, trông rất đáng sợ.

Dưới mắt có một vết cắt không biết bị vật gì đó sắc nhọn cứa vào, đang chảy ra những giọt máu.
Giang Hạ chau mày, tại sao không xử lý trước vết thương cho con bé?
Người phụ nữ đứng cạnh Lưu Nguyễn buộc hai bím tóc dài đen nhánh, mặc áo sơ mi trắng và quần tây nữ màu đen, nhìn rất thời trang, cô ấy lúc này đang hỏi.
“Vừa rồi ai đánh Lưu Nguyễn, đứng ra!”
Cô ấy nhìn những đứa trẻ, những đứa trẻ cũng nhìn cô ấy, đều dừng lại trò chơi trên tay.
Mấy đứa lớn hơn tỏ vẻ mỉa mai, hóa ra là đi tìm cứu viện.

Chúng nhìn Lưu Nguyễn bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.
Xấu xí!

Một thằng bé trong đó đứng sau lưng người phụ nữ làm khẩu hình.

Nó nháy mắt, trông rất buồn cười.

Mục đích rất đơn giản, chính là muốn chọc tức Lưu Nguyễn.
Lưu Nguyễn đã sớm miễn nhiễm với những ánh mắt như vậy, con bé hoàn toàn không quan tâm chút nào.

Ngược lại, Cô Tô ở bên cạnh, khiến cô bé có chút ngỡ ngàng .
Tại sao cô ta phải ra mặt giúp mình?
Vừa rồi gặp cô Tô ở cửa nhà, Lưu Nguyễn vốn là muốn trốn đi, không ngờ lại bị cô ấy đưa tới đây.
Người phụ nữ nhướng mày, như thể phản ứng của đứa trẻ đã nằm trong dự liệu.
Cô ấy đến giữa đám trẻ và liếc nhìn từng đứa trẻ có mặt.

Độ tuổi của chúng từ ba đến hơn mười tuổi.

Chúng vẫn đứng thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt có chút phòng bị.
“Không ai thừa nhận phải không?” Người phụ nữ lấy từ trong túi ra một nắm kẹo, “Ai trong số mấy đứa nhìn thấy Lưu Nguyễn bị đánh? Nói ra thì đều sẽ được hai viên kẹo.”
Bọn trẻ có chút lay động, liếc nhìn đứa trẻ bên cạnh, trong tay đối phương đang cầm kẹo sữa Thỏ Trắng to!
“Em…….Em nhìn thấy, là Chu Thâm đánh.”
“Em cũng nhìn thấy, còn có Lý Tiểu Cường và Triệu Vĩnh Binh.”
Bị những đứa trẻ chỉ ra, ba cậu bé khoảng chừng hơn mười tuổi mặt đầy tức giận.

Đánh nhau không lại còn đi mách người lớn, thật mất mặt.
Ánh mắt uy h**p của chúng rơi vào trên mặt Lưu Nguyễn: Lần sau gặp lại mày, đừng nghĩ có thể sống tốt!
Lưu Nguyễn không chịu thua kém trừng lại, ai sợ ai.
“Mấy đứa có biết tại sao các bạn lại đánh nhau không?”
Người phụ nữ không những phát kẹo cho những đứa trẻ tố giác, còn phát kẹo cho những đứa trẻ còn lại, mỗi người một cái.
“Em nghe thấy chúng mắng Lưu Nguyễn là con hoang!”
“Còn nhổ nước bọt vào Lưu Nguyễn và kéo đầu bạn ấy.”
“Cha dượng của bạn ấy cưới vợ mới, họ cười nhạo Lưu Nguyễn, nói rằng sau này bạn ấy sẽ bị mẹ kế ngược đãi, nói rằng bạn ấy là sao chổi.”
Giữa tiếng bàn tán của lũ trẻ, đầu Lưu Nguyễn dần dần cúi xuống, con bé nắm chặt nắm đấm.
Ở góc đường, Giang Hạ thấy cảnh này cực kỳ quen thuộc, cô phảng phất nhìn thấy chính mình lúc nhỏ.

Giống như một con nhím nhỏ, xù gai để tự bảo vệ mình.

Bởi vì, xung quanh có rất nhiều người có ác cảm với mình.
Tuy nhiên, bề ngoài cứng rắn như con nhím nhưng bên trong lại mềm yếu.
“Các em thật quá đáng! Học tiểu học chưa? Có biết ý nghĩa của con hoang và sao chổi không? Chắc chắn là đã học được từ trong miệng người lớn! Cha của Lưu Nguyễn là Lục Thiếu Dương, một sĩ quan quân đội cấp cao, cô là giáo viên chủ nhiệm của bạn ấy.

Sau này lại để cô biết các em bắt nạt Lưu Nguyễn, cô sẽ đi tìm giáo viên và hiệu trưởng của các em, hỏi bọn họ dạy dỗ các em như thế nào.”
Giọng điệu của người phụ nữ vô cùng tức giận, cô ấy hoàn toàn không chú ý đến nét mặt hiện tại của Lưu Nguyễn.
“Cô nói cho các em biết, nếu trên mặt Lưu Nguyễn có vết sẹo, cô nhất định sẽ đến gặp cha mẹ các em.

Luật nước ta quy định, cố ý làm tổn thương người khác sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự.

Đừng tưởng rằng các em còn trẻ, nhà nước đã đặc biệt thành lập trại cải tạo trẻ vị thành niên để bắt những đứa trẻ vi phạm pháp luật.

Bây giờ chỉ cần các em xin lỗi Lưu Nguyễn, cô sẽ không báo cảnh sát.”
Cô ấy cố tình làm mờ khái niệm tuổi tác và trích dẫn các điều khoản pháp lý.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8