Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Có Một Kẻ Câm Muốn Nói Yêu Anh
Chương 18: Hàn Châu

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:12:20 | Lượt xem: 6

Bạch Dương Vĩ và Sở Hòa tiến vào trong,đại sảnh của buổi tiệc cưới rất rộng lớn. Người người tấp nập vào ra liên tục.

Bạch Dương Vĩ vừa bước vào trong đã có người hét lên.

” Dương Vĩ! Ở đây này”

Dương Vĩ nhận ra ở bên phải của buổi tiệc có một bàn tròn dường như gần đủ người ngoài. Mà người vừa gọi hắn là một bạn học cũ, hắn nhanh chân tiến đến, theo sau là Sở Hòa.

” Cuối cùng cũng chịu về nước rồi sao ?”

Đám bạn học cũ thấy Bạch Dương Vĩ thì vui vẻ hỏi thăm, Bạch Dương Vĩ uống hai ly rượu. Rất tự nhiên đáp lời của mọi người.

Sở Hòa vốn dĩ cũng là người đi theo chăm sóc Bạch Dương Vĩ, lại còn là người khiếm khuyết. Mọi người có lẽ cũng thấy cậu, nhưng họ biết cậu bị câm cho nên chọn cách không tiếp xúc với cậu.

Hàn Châu ngồi ở một bàn khác, vừa thấy Sở Hòa nhỏ bé lạc giữa đám người nhộn nhịp thì thở dài một tiếng.

” Bạch Dương Vĩ, định khi nào cùng Tiểu Ái Nhi đám cưới đây ?”

” Cuối năm nay!”

Bạch Dương Vĩ nhấp một ngụm rượu, cười chắc chắn nói. Sở Hòa mặc dù đã nghe câu này rất nhiều lần, nhưng trong lòng lại nhịn không được mà có chút khó chịu.

Thật sự đau lòng, rất đau lòng. Mỗi lần nghe đến chuyện kết hôn của Bạch Dương Vĩ, Sở Hòa chỉ có thể đau lòng.

Nhưng ngoại trừ đau lòng ? Cậu còn có thể làm gì khác?

Sở Hòa cảm thấy lòng không vui, tiện tay lấy ly rượu ở trên bàn nhấp một ngụm. Sau đó lập tức giật mình hốt hoảng trợn mắt. Một lúc sau thì khó khăn nuốt xuống.

Vị đắng của rượu tràn xuống cổ họng, kèm theo đó là vị cay khiến nước mắt của Sở Hòa chảy ra.

Cậu nhìn xung quanh, thấy mọi người không ai chú ý đến cậu liền lén chạy vào nhà vệ sinh.

Sở Hòa muốn xúc miệng, muốn hương vị khó chịu trong miệng mình vơi đi một chút.

Cậu mở vòi nước, cho từng ngụm nước vào miệng mình, cẩn thận súc miệng. Sau một lúc lặp lại các động tác liên tục như vậy, cổ họng đã tốt hơn nhiều.

Sở Hòa rửa mặt nhìn mình trong gương, khuôn mặt của cậu không có gì nổi bật. Ánh mắt đượm buồn, mái tóc thô sơ lại một lần nữa rối bời.

Cậu đưa tay lên chỉnh lại mái tóc một cách vụng về.

Bỗng nhiên, một nam nhân xuất hiện ở sau lưng cậu. Phản chiếu vào trong gương, Sở Hòa giật mình quay đầu nhìn.

” Sở Hòa …cậu vẫn khỏe chứ ?”

” A!”

Sở Hòa quay đầu lại, người vừa nói chuyện là Hàn Châu.

Vừa nãy Hàn Châu thấy Sở Hòa đi vào nhà vệ sinh một mình, anh liền vội vàng đuổi theo. Dường như có chuyện cần nói.

Sở Hòa rất quý Hàn Châu, anh đối với cậu rất tốt. Cậu sau khi giật mình thì lập tức hồi phục tinh thần, còn cười rất tươi chạy đến bắt tay anh.

Hàn Châu nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cậu thì xoa đầu, hỏi thăm.

” Dạo này vẫn khỏe chứ ? Lâu rồi mới gặp lại cậu”

Sở Hòa cười cười, gật đầu thay câu trả lời. Sau đó dùng ngón tay chỉ vào anh, ngụ ý hỏi thăm sức khỏe của anh.

” Tớ vẫn khỏe, cuối năm nay sẽ sang Hà Lan kết hôn cùng bạn trai”

Sở Hòa vui mừng nắm bàn tay hắn lắc lắc, có vẻ cậu dường như vui thay cho Hàn Châu.

Anh nhìn bộ dạng của cậu, có chút đau lòng nói.

” Vẫn luôn bên cạnh Bạch Dương Vĩ như vậy sao?”

Hàn Châu vừa nhắc đến Bạch Dương Vĩ, sắc mặt của Sở Hòa bỗng nhiên hiền dịu hơn. Cậu mỉm cười gật đầu một cái, “ừm” một tiếng.

Hàn Châu thở dài một hơi, ánh mắt tràn ngập sự đau lòng đáp.

” Sở Hòa ngốc, cậu được Dương Vĩ đối tốt không có nghĩa là hắn sẽ thích cậu. Thích cách hắn thế nào cậu cũng hiểu rõ mà! Lần này hắn về nước cậu cũng biết đâu phải chỉ về một mình, cậu khẳng định bản thân sẽ sống yên ổn với Tiểu Ái Nhi chứ?”

Hàn Châu từng chứng kiến nhiều lần Tiểu Ái Nhi ức h**p Sở Hòa. Anh lo lắng cho cậu.

Nhưng Sở Hòa lại rũ mắt, dường như là cam chịu.

Hàn Châu lại nói tiếp.

” Cậu giống tôi ngày trước. À không…có lẽ cậu yêu Dương Vĩ nhiều hơn tôi đã từng yêu hắn.”

Sở Hòa đưa ánh mắt lên, không ngờ Hàn Châu lại biết cậu thích Bạch Dương Vĩ lâu như vậy.

Sở Hòa sợ hãi dời ánh mắt đi nơi khác.

” Đừng sợ! Tôi không nói chuyện này cho ai biết đâu. Nhưng tôi lo lắng cho cậu”

” A…”

“Vì sao lại lo lắng cho mình cơ chứ?”

Sở Hòa ngơ ngác nghĩ ngơi, Hàn Châu lại nói tiếp.

” Tôi không muốn cậu giống tôi. Cây kim trong bọc cũng có ngày lồi ra. Tôi thời gian trước còn có chỗ dựa. Còn cậu? Cậu sẽ có ai khi rơi vào hoàn cảnh giống tôi ? “

Tôi không sao!”

Sở Hòa làm ra kí hiệu ngôn ngữ, Hàn Châu hiểu động tác xua tay của cậu. Anh thở dài nói.

” Cuộc sống của cậu là do cậu quyết định, tôi không thể nói thêm gì. Chỉ là mong cậu cái gì khiến bản thân đau khổ thì hãy bỏ đi. Đừng hy vọng, cũng đừng mong chờ vào nó!”

Hàn Châu nói xong thì thở dài rời đi. Sở Hòa đứng ngẩn người một lúc lâu. Sau đó mới bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Chỉ là sau này Sở Hòa mới nhận ra, lời Hàn Châu nói năm đó quả thật không sai chút nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8