Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Có Một Kẻ Câm Muốn Nói Yêu Anh
Chương 96: Chúng ta của hôm nay

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:17:47 | Lượt xem: 2

Ánh nắng bình minh vừa lên, tiếng sóng biển vỗ rì rào mỗi sớm mai thật yên bình. Mỗi cánh chim hải âu bay lượn trên không trung, tiếng kêu của chúng nó vừa ồn ào lại vừa mang đến cảm giác bình yên đến lạ.

Tại một thôn nhỏ ở gần biển, có một căn nhà nhỏ đang mở cửa. Một chàng thanh niên dáng người thấp bé bước ra ngoài.

Chàng trai kia ánh mắt dại ra, hai tay lần mò góc tường, dường như cậu đã quen từng góc ở đây cho nên tìm được chỗ ngồi ở trước nhà rất nhanh.

Cậu ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế sofa nhỏ đặt trước nhà, bình thản thưởng thức tiếng chim hải âu cùng mùi của biển cả.

Cậu ngồi ở trên chiếc ghế đó cũng không biết qua bao lâu, nhưng nó giống như là một thói quen, ngày nào cậu cũng ngồi ở đó như chờ đợi một người.

Đúng tám giờ, ánh nắng dịu nhẹ cùng làn gió thanh mát khẽ thôi nhẹ tóc của chàng trai kia. Tiếp đến là giọng nói của một người đàn ông vang lên.

“Hòa! Hôm nay trời nắng lắm, sao em không vào nhà ngồi? Lại đợi anh nữa sao?”

Sở Hòa vừa nghe tiếng người quen thuộc lập tức cười rạng rỡ, làm ra kí hiệu ngôn ngữ

“Không nắng lắm, muốn đợi anh về…”

Bạch Dương Vĩ tiến đến gần Sở Hòa, giúp cậu sửa lại mái tóc bị gió thổi đến rối. Sau đó nhìn cậu một cách đầy yêu thương, mỉm cười đáp.

“Đồ ngốc! Ngày nào cũng ngồi ở đây. Cũng may anh đi làm về sớm, nếu về trễ trời nắng lên cao em cũng định ngồi ở đây sao?”

Bạch Dương Vĩ cúi sát người, mũi của hắn chạm vào mũi của Sở Hòa khiến cậu ngửi được mùi mồ hôi trên người. Xem chừng hôm nay Bạch Dương Vĩ đi làm vất vả rồi…

Đôi mắt của Sở Hòa dại ra, cậu hiện tại vẫn sống trong bóng tối, nhưng Sở Hòa đã thích ứng được cuộc sống hiện tại cho nên cũng không có gì bất tiện.

Cậu đưa hai tay lên cổ hắn, cười khúc khích.

Bạch Dương Vĩ biết người kia đang lấy lòng mình liền không từ chối, ngược lại còn hôn lên mái tóc của Sở Hòa. Ánh mắt nhu hòa hơn rất nhiều.

“Hôm nay công việc kéo lưới rất khá, bác Trần còn vô tình bắt được một con tôm hùm lớn! Chậc, mới đó mà đã mùa hè rồi!”

Bạch Dương Vĩ cảm thán, kể chuyện cho Sở Hòa nghe.

Sở Hòa mỉm cười, chăm chú nghe hắn kể về công việc hôm nay như thế nào.

Hai người ngồi trước nhà, cùng ngắm cảnh biển ở phía trước, vừa cười vừa tâm sự cùng nhau.

Mùa đông năm trước, sau khi quyết định ở bên nhau, Bạch Dương Vĩ quyết định cùng Sở Hòa tìm một nơi bình yên chung sống, bỏ mặc hết tất cả mọi thứ hiện tại để chạy về thôn làng nhỏ ở biển này.

Hắn quyết định từ bỏ tất cả, công ty, quyền lực, tài sản và cả cha mẹ. Một mình mang theo Sở Hòa lên chuyến ga tàu trong đêm tối, cứ thế bỏ trốn sự xô bồ. Tìm về một nơi bình yên chung sống.

Thật ra trước khi đi, Bạch Dương Vĩ đã âm thầm mua lại căn nhà nhỏ này. Trang bị trong nhà những thứ dành cho người mù, tránh cho Sở Hòa bị thương tích. Không những thế, hắn còn rút hết tiền trong tài khoản, bỏ đầy một vali kéo cậu đi.

Không phải vì hắn sợ cực khổ, hắn mang số tiền đó đi là vì sợ có một ngày Sở Hòa bị bệnh nặng, hay cậu muốn ăn thứ gì đó đắt tiền mà bản thân không có tiền trong người thì sẽ thiệt thòi cho Sở Hòa.

Vì vậy cuộc sống ở thôn làng này của Bạch Dương Vĩ và Sở Hòa cũng trôi qua rất tốt.

Buổi sáng khoảng ba giờ, trong lúc Sở Hòa còn đang say ngủ thì Bạch Dương Vĩ sẽ cùng chủ của một con tàu nhỏ ra ngoài khơi đánh bắt cá, đến khoảng tám giờ sáng công việc kết thúc. Bạch Dương Vĩ sẽ được nhận lương theo ngày.

Số tiền đó đủ hắn tự tiết kiệm và mua thức ăn cho cả hai, Bạch Dương Vĩ mỗi khi đi về thường ghé vào khu chợ nhỏ trong thôn mua trái cây hoặc những loại đồ ăn khác nhau về nấu cho Sở Hòa.

Mỗi ngày trôi qua, sai khi kết thúc cộg việc Bạch Dương Vĩ trở về sẽ có người ở trước cửa ngồi chờ anh.

Vài tháng trôi qua, bọn họ ở bên nhau thành thói quen. Không có ai quấy phá, không còn những cuộc cãi nhau như ở chốn thành thị. Tuy không phải cuộc sống xa hoa nhưng bọn họ lại cảm thấy rất hài lòng.

Bạch Dương Vĩ kể chuyện cho Sở Hòa nghe được một lúc thì cũng đã tám giờ hơn. Hắn theo thói quen một tay bế cậu lên, tay còn lại xách một túi tôm tươi.

Những tháng qua đi làm việc ở ngoài khơi, cơ ngực của Bạch Dương Vĩ càng rắn chắc hơn. Sở Hòa dựa vào lồng ngực hắn lại càng thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Những thứ cậu đánh đổi, cậu chưa từng mong nhận được nhiều như vậy. Nhưng hiện tại có cuộc sống an ổn cùng Bạch Dương Vĩ như bây giờ,Sở Hòa cảm thấy hạnh phúc không thể diễn tả thành lời.

Sở Hòa dựa đầu trên ngực hắn khẽ mỉm cười, nghe người kia nói về thực đơn sáng nay.

“Hôm nay bác Trần gửi tôm về cho em, còn nói là để em ăn tẩm bổ. Vậy thì sáng nay anh nấu cháo tôm cho bảo bối ăn nhé!”

Sở Hòa khẽ nhắm mắt, cười hì hì gật đầu…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8