Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Có Một Kẻ Câm Muốn Nói Yêu Anh
Chương 107: Gặp lại

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:22:09 | Lượt xem: 3

Cơn tình ái qua đi, Sở Hòa bị Bạch Dương Vĩ hành hạ đến hiệp thứ ba thì không còn sức lực. Lúc được buông tha thì cậu cũng đã ngất rồi, Bạch Dương Vĩ bế cậu vào phòng tắm, vệ sinh sạch sẽ cho Sở Hòa.

Hắn đặt cậu trên giường lớn, nhìn dáng vẻ cậu ngủ say. Sắc mặt đã không còn muộn phiền như trước, trong lòng Bạch Dương Vĩ nhẹ hơn trước rất nhiều.

Hắn ngồi bên mép giường, một tay nắm lấy bàn tay của Sở Hòa. Ánh mắt nhìn xung quanh căn phòng.

Bọn họ rời xa nơi này cũng không tính là quá lâu, cứ ngỡ là một giấc mơ. Cuộc sống của hắn trở về thực tại, còn có thêm một Sở Hòa. Lòng Bạch Dương Vĩ xúc động không nói nên lời.

Thật ra ở thôn xóm nhỏ đó cũng là một chuyện tốt, hắn cũng không ngại vất vả. Chỉ là cha mẹ càng ngày càng lớn tuổi, ông nội cũng khó khăn lắm mới xây dựng được cơ ngơi như ngày hôm nay. Hắn không thể đành lòng bỏ mặc tất cả mọi chuyện được.

Nhưng mà cũng cảm ơn Sở Hòa lúc nào cũng nghĩ cho hắn, dù nơi này quả thật chất chứa nhiều sự đau thương, nhưng Sở Hòa vẫn chấp nhận quay lại. Nghĩ đến đây…hắn càng thêm yêu thương người trước mắt hơn.

Bạch Dương Vĩ nhìn khuôn mặt hiền lành đang ngủ say hắn vô thức mỉm cười.

Hắn yêu chết dáng vẻ này của cậu, chỉ hận không thể mang cậu giấu đi.

Tranh thủ lúc Sở Hòa đang ngủ, hắn hết hôn rồi lại vuốt tóc cậu. Giống hệt như một kẻ b**n th** cuồng người yêu.

Cốc! Cốc!

Tiếng gõ cửa vang lên, Bạch Dương Vĩ nhẹ nhàng chỉnh góc chăn lại cho Sở Hòa. Sau đó ra mở cửa.

Thím Hoa xuất hiện trước mắt của Bạch Dương Vĩ, thời gian quả thật trôi qua quá nhanh. Chỉ mới gần một năm mà khuôn mặt của thím Hoa đã nhiều vết nhăn hơn trước. Bạch Dương Vĩ mỉm cười từ tốn hỏi.

” Sở Hoà ngủ rồi! Một lát nữa tụi con sẽ ăn cơm sau!”

Bạch Dương Vĩ cứ ngỡ thím Hoa gọi bọn họ xuống dùng bữa tối, nào ngờ vẻ mặt của bà lại lúng túng ngập ngừng nói.

“Cậu…cậu chủ… ông bà chủ đến rồi!”

Cha mẹ nhanh như thế đã xuất hiện, Bạch Dương Vĩ cũng có chút bất ngờ. Lần cuối bọn họ rời đi thì cha mẹ vẫn chưa chấp thuận chuyện yêu đương của Sở Hoà và hắn. Lần này…có lẽ đến cũng vì chuyện này.

Lo lắng mẹ của mình sẽ làm phiền đến Sở Hoà, Bạch Dương Vĩ nhẹ nhàng đóng cửa để cậu ngủ yên giấc. Còn mình trực tiếp đi xuống.

“Ông nội tôi đâu?”

“Lão gia đi đường dài vì quá mệt mỏi nên đã về phòng ngủ rồi…”

Lần này Bạch Dương Vĩ tự đối mặt, hắn cũng không muốn ông nội dính líu quá nhiều về chuyện này. Hạnh phúc là của hắn, hắn phải tự tay bảo vệ thì mới êm đềm được.

Bạch Dương Vĩ vừa đi xuống phòng khách đã thấy  cha mẹ của mình ngồi đó, trong lòng hắn không có căng thẳng… xem chừng tâm lí đã chuẩn bị từ trước.

“Cha…mẹ…”

Tiếng gọi lâu rồi mới vang lên, Bạch Nhân dừng động tác uống trà nhìn con trai. Ánh mắt chứa đầy cảm xúc. Bao năm qua ông là người ít nói, lại ít thể hiện tình cảm cho nên ánh mắt ông vừa thay đổi Bạch Dương Vĩ đã nhận ra.

“Cuối cùng mày cũng chịu về nhà à?! Ta còn tưởng mày vì thằng nhóc kia mà bỏ đi biệt xứ luôn rồi…”

Quả thật là Bạch Dương Vĩ cũng không dự tính sẽ xuất hiện ở đây nếu như không có sự xuất hiện của ông nội. Vừa về nhà đã nhận được sự áp lực từ cha mẹ, sự chỉ trích của Bạch Nhân, hắn rất điềm tĩnh đáp.

“Vì Sở Hoà, ở đâu cũng gọi là nhà”

Thái Tuế Vân vừa nghe đến đây liền đặt mạnh ly trà xuống bàn, cười khinh bỉ nói.

“Xem chừng thằng nhóc kia được con chăm sóc rất cẩn thận. Nó đâu rồi, còn không biết xuống chào bọn ta sao? Đúng là nuôi ong tay áo mà, lần này nghe nói còn mang cả nó sang Nhật trị bệnh? Xem ra là rất quyết tâm?”

Bạch Dương Vĩ gật đầu, khát khao mong rằng Sở Hoà có thể thấy được ánh sáng luôn là nổi niềm hắn mơ ước từ bấy lâu nay. Dù cho bán cả gia tài chỉ để đổi lại đôi mắt cho Sở Hoà hắn cũng sẽ can tâm tình nguyện.

“Sở Hoà ngủ rồi, cha mẹ đừng làm khó em ấy nữa”

Khuôn mặt của cha mẹ hắn vẫn như trước, trông có vẻ rất tức giận. Bạch Dương Vĩ đứng giữa chữ hiếu và chữ tình, cuối cùng…hắn chọn quỳ xuống trước mặt cha mẹ mình trong ánh mắt ngỡ ngàng của bọn họ.

“Cha…mẹ, xin lỗi vì đã làm hai người thất vọng. Xin lỗi vì người con yêu không phải là nữ nhân. Cuộc sống của con là do cha mẹ ban tặng, nhưng mà con hy vọng cha mẹ có thể hiểu… con được nhìn thấy ánh sáng mặt trời lần nữa là nhờ có Sở Hoà. Có lẽ trong mắt cha mẹ con không sai, nhưng bản thân con nhận ra mình sai rất nhiều. Sở Hoà cũng giống như cha mẹ, là một phần cuộc sống của con… làm ơn đừng làm cuộc sống của con nghẹt thở…có được không?”

Một đại nam nhân chưa từng sợ ai nay lại quỳ trước mặt cha mẹ cầu xin tìm được hạnh phúc. Vợ chồng họ Bạch nhìn con trai vài giây, xế chiều kéo đến ánh nắng ngoài kia dần tắt. Thái Tuế Vân nhìn ra ngoài trời, thở dài để lại một câu.

“Mang nó qua Nhật được thì mang nó lành lặn trở về, con dâu của nhà họ Bạch có thể bị câm nhưng không thể bị mù. Như thế thì sau này làm sao có thể chăm sóc chồng nó được chứ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8