Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Có Một Kẻ Câm Muốn Nói Yêu Anh
Chương 109: Tiếng khóc trong đêm

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:22:10 | Lượt xem: 4

Bạch Dương Vĩ và Sở Hoà đều nóng lòng muốn bay sang Nhật Bản thật nhanh, ánh sáng cùng hạnh phúc viên mãn chỉ cách bọn họ một khoảng ngắn nữa là có thể với tới được. Nhưng đến đầu giờ chiều cùng ngày, Bạch Dương Vĩ lại hoãn lịch bay sang tận tuần sau.

Còn lí do tại sao lại như thế? Đó chính là vì vấn đề sức khoẻ của Sở Hoà.

Vật vã cả nửa ngày trời ở trên con thuyền về lại nơi này, đã vậy còn bị hắn lăn lộn ở trên giường. Hôm nay Sở Hoà ăn rất ít, có lẽ còn vì dư âm của say sóng mà bao nhiêu thức ăn cậu đều ói ra. Bây giờ cả người đều mệt lã đi nằm trên giường ngủ say.

Bạch Dương Vĩ nhìn gương mặt nhợt nhạt của Sở Hoà đang ngủ say, cuối cùng quyết định dời lịch sang Nhật Bản vào tuần đến. Hắn sợ Sở Hoà ngồi trên máy bay đi một quãng đường dài sẽ thật sự không trụ nổi mất.

Việc này Sở Hoà cũng chấp thuận, cậu nghe giọng hắn lo lắng, Bạch Dương Vĩ liên tục ở bên cạnh giường canh chừng cậu. Sở Hoà không muốn hắn thêm phiền nào, vì thế quyết định dời đến tuần sau rồi hẳn bay. Hiện tại thì nằm trong chăn nghỉ ngơi ngủ một giấc thật sâu.

Bạch Dương Vĩ đợi Sở Hoà ngủ rồi thì nhẹ nhàng đi xuống phòng khách, lần lượt tiễn cha mẹ, ông nội và vợ chồng Tiểu Ái Nhi ra về. Căn nhà đông đúc người bây giờ lại trở nên trầm lặng hơn bao giờ hết.

Mọi thứ không thay đổi, bọn họ đã trở về. Thím Hoa và quản gia có vẻ rất vui. Hai người bọn họ mặt mày rạng rỡ hơn rất nhiều.

“Cậu chủ, hôm nay cậu và Sở Hoà chưa ăn gì nhiều. Hay là để tôi xuống chuẩn bị một ít đồ ăn khuya cho hai người được không? Phòng trường hợp huổi khuya Sở Hoà đói”

Bạch Dương Vĩ lắc đầu, rất ôn nhu nói.

“Không cần đâu, thím cũng lớn tuổi rồi buổi tối cũng cần đi ngủ. Sở Hoà nếu có đói thì tôi sẽ tự nấu cho em ấy ăn”

Thời gian hai người sống chung với nhau, cuộc sống của Sở Hoà hầu như đều do Bạch Dương Vĩ chăm sóc. Bây giờ thành thói quen, mặc dù biết thím Hoa nấu ăn, nhưng hắn vẫn không yên tâm cho lắm. Cái gì hắn tự tay làm cho Sở Hoà… có lẽ sẽ khiến Bạch Dương Vĩ yên tâm hơn.

Ban đêm, quả thật Sở Hoà tỉnh dậy vì đói bụng. Cơ thể đã khoẻ lên một chút, nhưng cả ngày ăn xong lại nôn ra khiến bây giờ bụng cậu đánh trống kêu lên ầm ảnh.

Sở Hoà mở mắt, trước mặt cậu vẫn là khoảng trống thật tối nhưng cậu vẫn ngồi bật người dậy.

“Em tỉnh rồi sao? Đói bụng có đúng không ?”

Một âm thanh ngái ngủ vang lên, sức nặng ở trên bụng của cậu cũng biến mất, người nằm bên cạnh ngồi bật dậy xoa mặt cậu hỏi.

“Tối nay ăn mì gói nhé? Anh sẽ cho em thêm hai quả trứng. Ngày mai chúng ta đi ăn ngon có được không?”

Bạch Dương Vĩ dường như đã quá hiểu Sở Hoà, thậm chí chỉ một hành động ngồi bật dậy của cậu cũng đủ khiến hắn tỉnh giấc, chừng đó đủ thấy Bạch Dương Vĩ đã xem Sở Hoà là tâm can bảo bối của hắn nhiều đến nhường nào.

“A…”

Sở Hoà rất dễ ăn, hiện tại mới về lại ngôi biệt thự này đi lại cũng không quen. Mọi chuyện vẫn nên để Bạch Dương Vĩ làm thì tốt hơn.

“Được rồi! Em ngồi đây đợi anh một lát. Chỉ cần mười phút sẽ có thức ăn cho em”

“A…”

Sở Hoà như một chú cún nhỏ, ngoan ngoãn gật đầu. Bạch Dương Vĩ nhanh chóng rời giường đi xuống bếp, chuẩn bị thức ăn cho cậu.

Sở Hoà bị đói vì tỉnh ngủ, cậu cũng không có ý định nằm xuống giường hiện tại. Cậu ngồi ở trên chiếc giường rộng lớn, vô thần vô định nghĩ ngợi linh tinh.

Chưa đến mười phút sau, Sở Hoà nghe tiếng mở cửa. Dựa theo hướng âm thanh, cậu quay đầu nhìn về hướng mở cửa. Bạch Dương Vĩ tiến vào trong, có chút gấp gáp nói.

“Sở Hoà, anh nấu mì xong rồi. Chỉ là tình hình hiện tại có chút không đúng”

“Oe…oe…”

Một tiếng khóc của trẻ con vang lên, âm thanh khóc lóc gào đứt từng khúc ruột người nghe. Sở Hoà bất ngờ kêu a lên một tiếng.

Đứa bẻ nhỏ nằm trong tay Bạch Dương Vĩ khóc lớn, Bạch Dương Vĩ liên tục dỗ đứa nhỏ nín khóc, tiện thể giải thích với Sở Hoà.

“Anh vừa đi xuống phòng khách thì nghe tiếng khóc của đứa bé này, là ai đã đặt nó ở ngoài cửa nhà chúng ta.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8