Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 201: Không Phải Là Mập Lên Chứ? (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-15 16:02:02 | Lượt xem: 3

Bạch Vi sờ tay lên cái bụng bằng phẳng của mình, hai tháng rồi mà bây giờ vẫn chưa nhìn thấy øì, chắc phải chờ thêm một tháng nữa mới có thể thấy lộ rõ có thai.

Bữa cơm ba bữa mỗi ngày của Bạch Vi đều có người nấu sẵn, dọn lên tận bàn, buổi tối ăn xong, Lục Tư Đình còn ở bên cạnh cùng cô xem tivi, mỗi ngày, cô chỉ vận động tử tế mỗi những lúc đi làm bằng xe đạp.

Một ngày làm việc, thường thì chỉ có buổi chiều là còn tất bật đôi chút, có Thẩm Quyên ở đó, Bạch Vi đã nhàn rỗi hơn rất nhiều.

Cứ như vậy, một tuần đã trôi qua, sáng nay khi Bạch Vi thay đồ, bỗng phát hiện quần áo có vẻ chật chội.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy hơi ôm sát người, bình thường mặc vừa khít cơ mà, sao hôm nay lại chật thế nhỉ, hay là bụng to ra rồi?

Bạch Vi nghi ngờ quay qua quay lại trước gương.

Vòng eo vẫn thon gọn, không thấy chỗ nào nhô lên cả.

Bạch Vi mặc lại chiếc váy vừa cởi ra, vài chỗ ở cánh tay và ngang hông cũng đều căng chật như trước. Không lẽ, cô đã mập lên rồi sao?

Giống như sét đánh ngang tai, Bạch Vi quan sát thật kỹ, thấy mình thực sự có vẻ đã tăng cân một chút.

Cô biết chứ, phụ nữ mang thai chắc chắn sẽ tăng cân, dù gì thì trong bụng đang có một em bé mà, nhưng bây giờ, đứa bé trong bụng cô còn chưa lớn, sao mà cô đã tăng cân rồi?

Thực đơn bữa ăn hàng ngày của Bạch Vi nhanh chóng xẹt qua đầu cô, đơn giản nhất cũng là bốn món ăn, một món canh cùng với trái cây sau khi ăn xong, bữa cơm cực kỳ đầy đặn.

Ở nhà có Lục Tư Đình nấu ăn, trưa ở cửa hàng còn có Thẩm Quyên mang cơm đến, tay nghề của hai người đều đạt đến cấp bậc của đầu bếp, Bạch Vi không thể tránh khỏi ăn nhiều thêm một chút.

Hơn nữa, ngoài việc đi làm bằng xe đạp, cô cũng không có bất kỳ hoạt động thể chất nào khác, chẳng trách mà tăng cân.

Bạch Vi nhìn bản thân trong gương, quyết định vẫn phải kiểm soát chế độ ăn uống, hoặc là tập thể dục.

Nếu không thì, đến lúc bụng chưa lớn mà các nơi khác trên cơ thể đã mập lên rồi, sau này sinh con xong có lẽ sẽ rất khó khôi phục vóc dáng.

Bạch Vi nghĩ tới hình ảnh mình mập lên, lập tức ra quyết định.

Có điều, chiếc váy này đã hơi chật rồi, tạm thời không mặc được nữa, Bạch Vi lựa một chiếc áo sơ mi rộng rãi hơn.

Mặc xong quần áo xuống nhà ăn sáng, Bạch Vi cũng không ăn nhiều lắm.

Đi đến cửa hàng bằng xe đạp rồi, cô không nghe theo lời Thẩm Quyên bảo mình ngồi yên không di chuyển nữa, lúc cửa hàng không có khách, cô lại đi tới đi lui giữa các kệ hàng.

Giờ ăn trưa, Bạch Vi cũng định ăn ít đi một chút, nhưng bụng cứ réo mãi, nhắc cô rằng nó vẫn chưa được no.

Thẩm Quyên không để ý gì, cứ liên tục gắp thức ăn cho Bạch Vi: “Con gái phải mũm mĩm một chút mới đẹp, đừng cứ suốt ngày nói chuyện giảm cân nữa, bây giờ con đang mang thai, nên ăn nhiều vào, con ăn không chỉ cho mình mà còn cho bé con trong bụng nữa.”

Không hổ là hai mẹ con, Bạch Vi còn chưa nói gì, lúc Thẩm Quyên nói chuyện cũng tự dưng lôi chuyện này ra rồi.

Nghe vậy, Bạch Vi cảm thấy rất hợp lý.

Bây giờ cô không chỉ ăn cho một người, mà là hai người, cho dù ăn nhiều cơm hơn một chút thì cũng không sao, cô quyết định không cần ăn ít hơn nữa.

Thay vào đó, Bạch Vi quyết định, từ nay sẽ bắt đầu tập thể dục, chỉ cần ngày nào cũng vận động hợp lý, những món ăn đã đi vào bụng cũng không biển thành mỡ thừa.

Bạch Vi tan ca lúc 5 giờ chiều, khi về tới nhà, trời vẫn còn sớm, đợi Lục Tư Đình nấu cơm tối, hai người ăn cơm xong xuôi, Bạch Vi nói: “Em muốn đi dạo một chút, anh đi cùng em nhé.”

“Em đi làm cả ngày nay rồi, có mệt không? Nếu mệt thì đừng đi đâu.”

“Không, phần lớn thời gian ở cửa hàng chỉ có mẹ là bận thôi, em cũng không làm gì, ngày nào cũng ăn uống no nê, em chỉ muốn đi dạo chút thôi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8