Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Bị Khiếm Thính Bẩm Sinh
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:32:51 | Lượt xem: 5

Hắn tưởng rằng tôi đang đùa.

Nhưng tôi cũng biết rõ, yếu đuối không sai, sai chính là Phó Tri Hạ.

Chỉ có vậy thôi.

Hắn bắt đầu mang bữa sáng cho tôi, khi có người cố tình vứt vở bài tập của tôi, hắn cũng sẽ chủ động giúp tôi lấy lại.

Hình như đang dùng cách thức này để bù đắp cho tôi?

Tôi nhìn hắn đẩy một chiếc hộp nhung đỏ về phía tôi, như một món quà quý giá.

“Tặng em, Hứa Tiệp không có.”

Mặt không đổi sắc, tôi đẩy chiếc hộp trả về.

Không nói một lời.

Hắn nghiến răng:

“Sư Dĩ Quan, sự nhẫn lại của tôi có hạn.”

Nhìn thấy tôi không chút phản ứng, hắn tức giận đứng lên.

Chân ghế cọ sát trên mặt đất tạo ra âm thanh chói tai.

Một lời không nói quay người rời khỏi lớp học.

Ngồi đằng trước là Lý Song, cô ấy đối với tôi khá tốt.

Ngày trước khi có người bắt nạt tôi, cô ấy cũng vì tôi nói vài câu.

Chỉ là khi sự dơ bẩn lên ngôi, thì sự ngây thơ chính là một sai lầm.

Nhìn Phó Tri Hạ đi rồi, cô ấy đột nhiên quay lại hỏi tôi:

“Cậu cãi nhau với Phó Tri Hạ à?”

Tôi lắc đầu.

“Không có.”

Chỉ là chia tay mà thôi.

Cô ấy lại nói:

“Hai người trước đây như hình với bóng, gần đây bị sao vậy?”

Tôi mới nói: “Chia tay rồi.”

Mắt cô ấy run run:

“Phó Tri Hạ, cậu quay lại rồi?”

Tôi quay người, nhìn thấy ánh đáng sợ của mắt Phó Tri Hạ.

Trong tay cầm một chai sữa chua loại mà tôi thích nhất.

Đi qua đặt sữa chua xuống bàn.

Quay ra nắm tay tôi, không bỏ ra được.

Hắn kéo tôi vào cầu thang bộ.

Không gian chật hẹp, hắn nắm lấy bàn tay tôi, bóp mạnh đến mức đỏ ửng đau lên.

Hắn nhìn chằm chằm tôi:

“Sư Dĩ Quan, em vừa nói cái gì? Anh cho em cô hội nói lại lần nữa.”

Tôi giãy dụa, nhưng không có tác dụng.

Chỉ có thể đối diện với ánh mắt của hắn.

Từng câu từng chữ nói:

“Phó Tri Hạ, tôi hối hận khi bên cậu, chia tay đi.”

Hắn như hết hơi.

Thay vào đó cười nhạo một tiếng, hất tay tôi ra.

Ánh mắt một mảng u ám.

Cười khốn nạn:

“Không có tôi, em còn có thể ở cái trường này bao lâu?”

Tôi bình tĩnh nhìn hắn:

“Phó Tri Hạ, giọng nói của cậu, hình như cũng không hay đến vậy…..”

Tôi biết không còn Phó Tri Hạ nữa, những người bắt nạt tôi ban đầu sẽ quay lại bắt nạt tôi, thậm chí ra tay còn hơn thế nữa.

Thậm chí còn tính cả phần của Phó Tri Hạ lên đầu tôi.

Nhưng tôi không muốn thỏa hiệp.

Sau khi quay trở về tôi nói với giáo viên muốn đổi chỗ ngồi.

Trong lớp chỉ có một chiếc bàn là trống, tôi qua đó ngồi.

Khi quay lại lớp, Phó Tri Hạ nhìn thấy một màn này.

Lúc ngồi xuống động tác rất lớn, còn đá bàn.

Gây ra tiếng động rất lớn.

Giáo viên cũng chỉ nhẹ nhàng nhắc hắn một tiếng, cũng không quản nữa.

Tất cả mọi người trong lớp đều có thể nhìn ra, chúng tôi thật sự chia tay rồi.

Chỉ là tôi không ngờ tới.

Cái bàn này không phải là không có người ngồi.

Ngồi ở đây trước đây là một học bá đã nghỉ học một năm.

Mà bây giờ, cậu ấy quay về rồi.

Đợi đến buổi sáng tôi đến lớp, nhìn thấy nhièu thêm một bạn cùng bạn.

Tôi chầm chậm đi đến.

Người kia để ý, quay đầu nhìn tôi.

Tôi chợt khững người.

Ánh mắt cậu ấy lạnh lùng, vậy mà cong khóe môi cười.

Cậu ấy lấy quyển sổ, bên trên đã viết xong.

“Sợ cậu quên tôi, tôi giới thiệu lại lần nữa, tôi là Tống Duật, nghỉ học một năm, hôm nay vừa mới quay lại.

Tôi ngơ ngác trả lời:

“Tôi vẫn nhớ cậu, ở trên cây cầu.”

“Còn có, tôi đã đeo máy trợ thính, bây giờ có thể nghe thấy cậu nói chuyện rồi.”

Một năm trước tôi vừa chuyển qua đây học.

Mỗi ngày đều trôi qua không vui vẻ.

Vì vậy mỗi khi không có việc gì tôi sẽ ra bên sông đi dạo.

Buổi tối hôm đó, tôi nhìn thấy bóng người đứng bên sông, nhìn giống như sắp nhảy xuống.

Tôi nhào đến ôm lấy người nam sinh.

Đẩy cậu ấy xuống.

Sau đó liên tục an ủi.

“Đừng có nghĩ không thông, dòng sông này rất đẹp, sau này không nhìn được nữa thì thật đáng tiếc.”

“Từ nhỏ tôi đã không nghe được âm thanh của thế giới.”

Cậu ấy mới biết tôi không nghe thấy.

Cậu ấy liền lấy điện thoại ra gõ tên của mình, rồi đưa tôi xem.

Còn hẹn nhau sau này cùng đi dạo.

Chỉ là sau đó tôi căn bản không có thời gian đi dạo, lại nghĩ đến lúc đi nói với cậu ấy một tiếng, nhưng ngày hôm đó tôi không đợi được cậu ấy đến.

Chúng tôi cứ thế để nó qua đi.

Tôi không ngờ sẽ trùng hợp như vậy, cái người mà cứu khi ấy.

Chính là bạn cùng bàn mới của tôi.

Tôi cười nói với Tống Duật, như những người bạn thân lâu ngày không gặp.

Tống Duật lạnh lùng với người khác, chỉ là không nói nhiều, nhưng mỗi câu đều trả lời.

Phó Tri Hạ đến nhìn thấy một màn như vậy.

Tôi cười cười nói nói với Tống Duật.

Hắn đứng sau cửa nhìn một hồi lâu, mặt khó chịu quay về chỗ ngồi, tùy tiện ném bữa sáng trong tay cho một nam sinh.

Hắn nói: :

“Có người lợn rừng không ăn được cám tốt, cậu ăn đi.”

Tôi không quan tâm.

Nhưng Phó Tri Hạ nói câu đó, tôi có thể ở trường học bao lâu không phải là nói bừa.

( Còn tiếp )

———

#_Hấu

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8