Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Trúc Mã
C7

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:34:16 | Lượt xem: 3

16.

Việc tôi thích làm hàng ngày là trêu chọc Tống Trừng Miên.

Mỗi buổi sáng sau khi thức dậy, tôi sẽ thay quần áo cho anh ấy.

Những lúc như vậy Tống Trừng Miên đều nhắm chặt hai mắt, thậm chí có lúc còn mắng tôi là lưu manh.

Trước khi nghe thấy tiếng lòng của anh, tôi còn cho rằng anh ấy rất chán ghét.

Cho tới bây giờ, tôi mới nhận ra anh đang ngại ngùng.

Hôm nay khi rời giường, tôi vẫn thay quần áo cho anh như thường lệ, Tống Trừng Miên vẫn nhắm chặt hai mắt, cả người bất động.

Tôi nhìn vành tai đỏ ngầu của anh ấy, muốn đánh úp một cái.

Tôi tinh nghịch đến gần Tống Trừng Miên, sau đó kéo ngón tay anh qua.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của anh, tôi mở miệng: “Tôi thấy tim mình đập hơi nhanh, cậu sờ một chút xem có phải không?”

Tống Trừng Miên sững sờ tại chỗ, trong con ngươi phản chiếu hình bóng của tôi.

“Mặt cậu sao lại đỏ thế?” Tôi giả vờ không biết chạm vào má anh, “Sao tai cũng đỏ rồi?”

Đôi mắt Tống Trừng Miên không chớp.

Tôi chậm rãi ghé sát lại, trong hơi thở ngửi được mùi nước giặt quần áo anh thường dùng:

“Cậu thích tôi, đúng không?”

Tôi vốn tường Tống Thừa Miên sẽ thừa nhận, không ngờ anh lại đẩy tôi ra.

“Không có, nếu cậu…thả tôi đi, chúng ta…có lẽ…còn có thể trở thành bạn.”

“Thẩm Hinh, cậu…cậu đừng tự lừa mình dối người nữa.”

17.

Vì lời nói của Tống Trừng Miên mà tôi phải đặc biệt đến bệnh viện một chuyến.

Tôi bắt đầu nghi ngờ rằng mình có thể nghe thấy tiếng lòng của anh ấy, là do tôi có bệnh.

Là do quá vội vàng muốn Tống Trừng Miên yêu mình, nên sinh ra ảo giác?

Tôi ở bệnh viện làm kiểm tra toàn diện, thậm chí cả khoa tâm lý cũng vào.

Nhưng tất cả các bác sĩ đều nói tôi không có bệnh.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, tôi không mục đích bước đi trên đường, ma xui quỷ khiến thế nào lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, lại mua vài chai bia cùng với một cái bánh mì.

Ngồi trên chiếc ghế dài, hoàng hôn ửng hồng rơi xuống đường chân trời, kéo cái bóng của tôi thật dài.

Tôi nhét bánh mì và bia vào bụng, ngửa đầu lên nhìn bầu trời.

Mới phát hiện mùa xuân đã tới, cây cối đã nhú ra chồi non, trái đất sẽ sớm được phục hồi.

Tôi nhớ Tống Trừng Miên thích nhất là mùa xuân.

Tôi vĩnh viễn nhớ rõ ngày đó anh nói với tôi những lời này, trong đôi mắt tựa như cất giấu cả tinh hà, tỏa sáng rực rỡ:

“Tôi thích mùa xuân, không chỉ…không chỉ vì gió xuân dễ chịu, mà quan trọng hơn là…quan trọng hơn là khi mùa xuân đến, sinh nhật của cậu cũng sắp đến rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8