Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Trúc Mã
C3

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:34:20 | Lượt xem: 4

7.

Tôi và Tống Trừng Miên biết nhau từ khi còn nhỏ.

Anh ấy một đầu tóc vàng khô, đứng giữa đám người nhìn đặc biệt nổi bật.

Khi giáo viên mẫu giáo bảo anh ấy tự giới thiệu, bộ dạng lắp bắp của anh trở thành trò cười của cả lớp.

Tôi cũng cười.

Không có ý cười nhạo, chỉ là cảm thấy thú vị.

Sau đó, tôi bắt đầu theo bản năng chú ý đến anh ấy, luôn muốn nhìn xem anh ấy đang làm gì.

Một ngày nào đó sau giờ học, tôi thấy một đám trẻ vây quanh anh, ép anh nói chuyện, thậm chí còn bắt chước tật nói lắp của anh.

Tống Trừng Miên bất lực đứng ở nơi đó, nước mắt như sắp sửa trào ra.

Tôi với biệt danh “Tiểu Tráng” lập tức lao tới, cứu được Tống Trừng Miên ra.

Anh ấy cẩn thận nói lời cảm ơn với tôi, còn nói ngày mai sẽ mời tôi ăn kẹo.

Khi còn nhỏ, đó là lần đầu tiên có được cảm giác thành tựu, hiểu ra cảm giác công chúa cứu hoàng tử.

8.

Tôi bảo vệ Tống Trừng Miên từ nhà trẻ cho tới cấp hai.

Vô tình đã đem anh trở thành vật sở hữu của riêng mình.

Tôi không thích nhìn thấy bất cứ ai nói chuyện với anh, lại càng ghét việc Tống Trừng Miên nói chuyện với người khác.

Tôi còn nhớ rất rõ, khi có người tìm tới anh để hỏi bài, tôi trực tiếp đoạt lấy bài thi của người nọ, giơ bật lửa đốt cháy bài thi dưới ánh mắt hoảng sợ của mọi người.

Tôi không nhìn vẻ mặt mím chặt môi của Tống Trừng Miên, sợ ánh mắt giận dữ hoặc tiêu cực anh dành cho tôi.

Ngay sau khi đốt bài thi, tôi bị gọi lên văn phòng, bị phạt viết bản kiểm điểm hai nghìn chữ.

Tôi ở lại văn phòng viết bản kiểm điểm đến sáu giờ tối mới xong, lúc đi ra phát hiện Tống Trừng Miên vẫn ở lại đợi tôi.

Tôi tránh ánh mắt của anh ấy, mở miệng trước: “Nếu muốn hỏi tôi tại sao lại đốt bài thi thì tôi không muốn trả lời.”

Tống Trừng Miên đột nhiên nở nụ cười:

“Tôi…tôi chỉ muốn hỏi cậu…lấy đâu ra…bật lửa.”

Tôi dừng bước, túi áo bỗng trở nên nặng trĩu.

“Cậu không phải hút…hút thuốc đấy chứ?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy, sự tự tin để nói dối lập tức biến mất.

Hộp t.h.u.ố.c lá kia cuối cùng bị Tống Trừng Miên ném vào thùng rác, còn bắt tôi thề sẽ không bao giờ hút thuốc nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8