Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Trúc Mã
C2

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:34:22 | Lượt xem: 5

4.

Bây giờ đã một giờ sáng rồi.

Nhưng tôi bị tiếng lòng của Tống Trừng Miên làm cho không ngủ được.

【Làm sao Hinh Hinh biết mình thích em ấy? Không lẽ bị lộ rồi?】

【Không! Không! Không! Nhất định là do em ấy đoán mò thôi.】

【Mình phải bình tĩnh, không được hoảng hốt.】

【Hai ngày nữa em ấy sẽ không đuổi mình đi chứ! Làm sao bây giờ?】

【Không được! Mình không muốn đi!】

Tiếng lòng của anh ấy làm cho tôi vừa buồn cười vừa tức giận.

Tôi phải ghé sát vào tai Tống Trừng Miên đang giả vờ ngủ:

“Tôi nói cho cậu biết, cậu có thích tôi hay không cũng không quan trọng, nhưng đừng nghĩ tới việc có thể thoát khỏi tôi.”

Tôi nói xong những lời này, lông mi của Tống Trừng Miên run rẩy.

Một giây sau, tiếng lòng liền ngừng lại.

5.

Buổi sáng, tôi bị Tống Trừng Miên đánh thức.

Tôi mơ mơ màng màng mở mắt, nghe thấy anh nói: “Sáng nay…cậu có tiết, đừng…đến muộn.”

Tôi hoảng loạn bật dậy rửa mặt thay quần áo.

Thu dọn xong, tôi chuẩn bị rời đi, nhưng vừa đi đến cửa thì ngừng lại.

【Hôm nay không hôn chào buổi sáng sao?】

【Buồn thật đấy, lại không thể nói ra miệng.】

Tôi thở ra một hơi, mỉm cười đi về phía Tống Trừng Miên.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt ủy khuất chưa kịp thu lại của anh ấy.

Tôi cúi người, trước ánh mắt kinh ngạc của anh đặt xuống một nụ hôn.

“Tôi ra ngoài, đừng quá nhớ tôi nhé.”

“Tôi…tôi mới không thèm…nhớ cậu.”

Tống Trừng Miên nghiêng đầu, miệng so với người còn cứng hơn.

6.

Tôi đã cài đặt hệ thống giám sát ở các phòng trong nhà.

Nhưng rất hiếm khi theo dõi Tống Trừng Miên.

Chủ yếu là do tôi không muốn nhìn thấy ánh mắt giận dữ của anh, còn có vẻ mặt đau đớn khi anh ấy vùng vẫy khỏi dây thừng.

Nhưng hôm nay tôi muốn xem.

Không nhìn thì không sao, vừa nhìn đã giật nảy mình.

Trên màn hình giám sát, tôi vừa rời đi không lâu, Tống Trừng Miên vô cùng thuần thục cởi bỏ dây thừng trên cổ tay.

Sau đó bước vào phòng tắm và đi ra với chiếc áo choàng tắm trên người.

Những giọt nước dọc theo sợi tóc của anh nhỏ xuống, anh rất tự nhiên tìm thấy máy sấy rồi sấy khô tóc.

Xong việc lại đi quanh phòng, bắt đầu giãn cơ. Không lâu sau nhìn thoáng qua đồng hồ, một lần nữa trở lại giường, buộc lại dây thừng.

Bởi vì anh ấy biết, buổi trưa tôi sẽ đem cơm đến cho anh ấy.

Cuối cùng tôi đã nhận ra mình mới là con hề.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8