Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trốn Khỏi Thằng Nhãi Hư Đốn
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:46:54 | Lượt xem: 2

Diêu Quế Chi hét lên chói tai, lao tới đầu tiên định ổn định Chúc Hi, nhưng bà ta không để ý đến sức mạnh khi một bé trai mười tuổi 50kg bùng lên, Chúc Hi chỉ dùng tay khuỷu tay đẩy, Diêu Quế Chi đã lảo đảo ngã xuống đất.

Bà ta đã sớm không để ý tới mình nữa, đứng lên tiếp tục lao tới, cuối cùng bà ta quỳ một chân trên đất, hai tay giữa chặt một cánh tay của Chúc Hi, Chúc Chí Quốc cũng nhân cơ hội tiến lên túm lấy gậy đánh bóng trong tay nó.

Nó không thể động đậy, càng tức giận hơn, cất cao giọng, dùng tay chỉ vào tôi và Quả Quả quát:

“Có buông xuống cho tao hay không? Không buông xuống thì tao sẽ đập nát cái nhà này! Đến lúc đó để chúng mày bồi thường!”

Diêu Quế Chi đột nhiên gào lên dưới chân nó:

“Tiểu tổ tông, đừng đập nữa, đập thì cũng là nhà mình dùng tiền mua mới. Đừng đập nữa, con muốn cái gì mẹ cũng đều mua cho con mà.”

Tôi kéo Quả Quả bị dọa đến phát khóc lên, ra hiệu Cát Vĩ đi tiếp, không nên dừng lại.

Đi thẳng xuống dưới tầng, Quả Quả mới bình phục lại, tôi nắm tay của con bé, lúc vừa định nói lời an ủi con bé thì đột nhiên nghe thấy hình như trên tầng có tiếng cao giọng chửi rủa truyền đến, tôi vô thức ngẩng đầu lên.

Chúc Hi đang nhô nửa người ngoài cửa sổ, dường như đang tìm kiếm cái gì, ánh mắt nó đột nhiên khóa chặt trên người tôi và Quả Quả, sau đó không thấy nó đâu nữa.

Lúc tôi đang kinh ngạc, một giây sau Chúc Hi lại đột nhiên xuất hiện ở cửa sổ, nó nâng hai cánh tay giơ cái gì lên, đột nhiên thả hai ra, một vật thể chỉ mới nhìn thấy hình dáng nhanh chóng đập về phía đỉnh đầu tôi và Quả Quả.

Tôi vô thức kéo Quả Quả lui lại, dẫm lên chân người phía sau, tôi muốn hét lớn lên kêu người xung quanh tránh hết ra, nhưng đã không kịp nữa rồi.

Vật nặng lướt qua sát bờ vai tôi đập vào một cô gái đeo kính, cô gái chưa kịp kêu lên tiếng nào đã mềm nhũn ngã xuống trước mắt tôi với tư thế kỳ quái.

Kính vỡ tan nát thành từng mảnh nhỏ, lẫn lộn với xác của vài con cá nhỏ màu đỏ.

Vì để hả giận mà Chúc Hi lại ném cả cát bể cá vừa bị nó đập náy xuống dưới.

Trong tòa nhà lập tức loạn hết cả lên.

7

Ngày thứ mười sau chuyện ném đồ từ không trung, Chúc Mẫn tìm tới tôi.

Cô ấy cực kỳ tiều tụy, ngay cả giọng cũng khàn, cô ấy nhỏ giọng nói, muốn vay tiền tôi:

“Em bán cả nhà của mẹ em rồi cũng chưa đủ tiền chữa bệnh cho cô gái kia nữa, hiện giờ em thật sự không còn cách nào mới tìm tới anh, anh cho em mượn tạm hai mươi vạn trước đi. Anh yên tâm, đến khi nhận được tiền bồi thường phá dỡ của căn mặt tiền kia, em sẽ lập tức trả lại cho anh.”

“Phá dỡ?”

Tôi sững sờ.

Vẻ mặt cô ấy giật mình, dường như ý thức được mình nói sai, cười xấu hổ với tôi.

Tôi cũng không có hứng thú tìm hiểu đến cùng, dù sao thì cũng đã không liên quan gì đến tôi nữa.

“Chúc Mẫn, xin lỗi, không phải tôi không muốn giúp cô, tôi thật sự không thể bỏ sức được nữa, lần trước em trai cô đẩy người ta xuống cô ta, tiền hai mẹ con họ nằm viện cộng thêm tiền bồi thường tổng cộng đã gần ba mươi vạn, tất cả đều lấy từ trong thẻ tôi.”

“Hiện giờ tôi có bao nhiêu tiền tiết kiệm, chắc hẳn cô biết rõ hơn bất cứ ai, nếu không thì lúc ly hôn cô cũng không hào phóng không tranh không đoạt như thế.”

Chúc Mẫn nghẹn ngào nhìn tôi, sắc mặt không ngừng thay đổi, cuối cùng cũng không nói gì nữa, quay đầu bước đi.

Tôi nhìn qua bóng lưng của cô ấy mà thở dài, gọi điện thoại cho Cát Vĩ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8