Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trông em rất giống cô ấy
4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:47:38 | Lượt xem: 3

Cố Vũ vẫn thờ ơ nói: “Hãy làm tốt chuyện một người vợ nên làm.”

Bữa tối kế tiếp, chúng tôi đều không muốn ăn. Sau khi ăn vội vài miếng, mỗi người chúng tôi đều trở về phòng ngủ.

Ngày hôm sau đi xuống lầu, tôi nhìn thấy Chúc Vi Vi vui vẻ xem TV một mình. Có lẽ cô ta hiểu được thứ tôi đang tìm kiếm nên cười nói: “Cô đang tìm anh Cố Vũ à? Anh ấy đến công ty trước một mình rồi.”

Tôi hiểu rồi. Cảm xúc của tôi trở nên phức tạp hơn. Đây là lần đầu tiên trong những năm này Cố Vũ để tôi một mình đi làm. Chẳng lẽ anh ta sợ Chúc Vi Vi để ý sao? Nhưng nếu đúng như vậy thì tại sao anh lại không đồng ý chấm dứt hợp đồng chứ?

“Tống Di, cuối cùng tôi cũng hiểu được mối quan hệ giữa cô và anh Cố Vũ là gì rồi.”

Chúc Vi Vi bắt chéo chân, cười đắc ý nói: “Anh ấy chẳng thích cô chút nào cả, tôi đoán cô chỉ là người anh ấy cưới để giải quyết chuyện gia đình mà thôi. Nếu không thì sao hai người lại ngủ riêng?”

Tôi không có gì để phản bác điều này cả, lời Chúc Vi Vi nói không sai.

“Cô nói xong chưa? Xong rồi thì tôi đi làm đây.”

Chúc Vi Vi thấy tôi mất thế, lập tức hăng hái kéo tôi nói cô ta sẽ không để yên: “Do tôi trở về quá muộn, nếu không vợ của anh Cố Vũ phải là tôi mới đúng. Tôi thấy cô cũng là người thông minh, mau tránh qua một bên đi.”

Tôi không có lòng dạ nào nghe cô ta nói, thời gian trôi qua từng phút, sự kiên nhẫn của tôi đã đến giới hạn.

Cô ta là con nhà giàu không biết kiếm tiền khó khăn như thế nào nhưng tôi thì khác.

“Buông ra!” Tôi nghiêm túc nói: “Tôi sắp muộn giờ làm rồi.”

“Này, cô đang giận à?” Chúc Vi Vi càng cười vui vẻ hơn: “Tôi muốn xem nếu tôi không buông ra thì cô có thể làm gì tôi.”

Được, cô muốn xem tôi sẽ như thế nào đúng không. Cô ta chưa kịp nói hết câu thì tôi đã giật tay ra và tát cô ta một phát trái tay.

“Cô đánh tôi?!” Chúc Vi Vi điên cuồng hét lên, muốn chống trả nhưng tôi nhanh chóng trấn áp cô ta.

“Cô chưa bao giờ đi làm à?”

Thấy cô ta không ngừng hét loạn lên, nói muốn tìm Cố Vũ làm chỗ dựa cho mình, tôi lặp đi lặp lại chỉ có một câu: “Cô chưa bao giờ đi làm à?”

Cô ta thấy tôi như vậy thì tức giận trả lời: “Thì sao? Nhà tôi có tiền, không cần tôi đi làm.”

Chắc chắn rồi.

Tôi cười khẩy rồi buông tay ra, đẩy cô ta sang một bên: “Vậy thì cô sẽ không hiểu tâm tình của người làm công chúng tôi đâu. Đi làm muộn, sẽ bị trừ tiền.”

Khi bước đến lối vào, tôi đưa ra lời cảnh báo cuối cùng với cô ta: “Cô muốn lăn qua lăn lại thế nào thì tùy cô, nhưng đừng cản trở tôi kiếm tiền.”

Chỉ một năm rưỡi nữa, có thể ngắn hơn, tôi sẽ ra đi. Cố Vũ muốn cái gì tôi cũng sẽ nghe. Vì anh ta đã yêu cầu tôi làm những việc mà một người vợ nên làm, cho nên nếu tôi dạy cho vị khách nhỏ không vâng lời một bài học sẽ không phải là vấn đề gì lớn.

TRÔNG EM RẤT GIỐNG CÔ ẤY [Phần 2-Full]

Tác giả: 是三三呀

Nguồn: zhihu

—–

7

Trong lúc làm việc, tôi và Cố Vũ vẫn không nói chuyện, thậm chí anh ta còn tan làm sớm.

“Em tự về đi.” Cố Vũ nhìn đồng hồ: “Nếu không có chuyện gì thì em có thể tan làm.”

“Được.” Tôi không yên lòng đáp lời, cúi đầu mò mẫm bút máy trong tay.

Tôi thấy Cố Vũ không lập tức đi, chỉ đứng bên cạnh tôi. Thấy tôi không có ý phản ứng với mình, lúc này anh ta mới rời khỏi văn phòng.

*Đùng*

Có phải tiếng đóng cửa lớn quá rồi không?

Tôi lau mồ hôi trên trán, nửa thân trên vô lực nằm sấp mặt lên bàn. Bắt đầu từ sáng nay, bụng của tôi đã hơi đau. Không được, phải đến bệnh viện để kiểm tra một chút.

Vừa đi đến khu ngoại trú của bệnh viện, tôi đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc mặc áo blouse trắng.

“Lý Nghị?!”

Lý Nghị là một người bạn tôi gặp ở trường đại học, không ngờ sau khi tốt nghiệp anh ấy lại làm việc tại bệnh viện thành phố này.

“Tống Di.” Lý Nghị cũng nhận ra tôi.

Trong lúc vui mừng, tôi cũng có chút xấu hổ.

Lý Nghị từng tỏ tình với tôi khi còn học đại học. Nhưng lúc đó tôi đã toàn tâm toàn ý hướng về Cố Vũ nên đã từ chối mà không suy nghĩ nhiều. Vốn dĩ là bạn thân nhưng vì chuyện này mà trở nên xa cách. Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau kể từ lần đó.

“Chúng ta ra ngoài ngồi một lát nhé?” Lý Nghị chủ động mời: “Gần đây có quán cà phê rất ngon.”

“Anh không làm việc à?”

“Không sao đâu.” Lý Nghị cởi áo blouse ra: “Cũng đến giờ tan sở rồi.”

Thấy anh ấy nói vậy, tôi cũng không từ chối nữa.

Lý Nghị nói với tôi rằng sau khi tốt nghiệp, anh ấy đến làm việc tại bệnh viện này nhờ mối quan hệ của gia đình. Bây giờ anh ấy đã trở thành một bác sĩ nổi tiếng ở đây.

“Em không biết đâu, có một số bệnh nhân và người nhà của họ rất nhiệt tình và luôn muốn giới thiệu đối tượng cho tôi”.

Mấy năm rồi nhưng Lý Nghị thật sự không có gì thay đổi, anh ấy vẫn vui vẻ như vậy. Thật tốt.

“Còn em thì sao?” Anh ấy hơi do dự khi hỏi tôi.

“Tôi?”

Tôi không biết phải nói gì. Vì tôi và Cố Vũ kết hôn hợp đồng nên chỉ vội vàng lấy giấy chứng nhận, còn không tổ chức cả đám cưới chứ đừng nói đến việc thông báo cho người thân, bạn bè. Tôi có nên nói là tôi đã kết hôn không? Đây được coi là hôn nhân hợp pháp nhỉ.

“Tôi đã kết hôn được mấy năm rồi.” Tôi vẫn lựa chọn nói ra sự thật.

Lý Nghị cúi đầu liếc nhìn tôi: “Em không vui à? Em biết đấy, cảm xúc của em không bao giờ giấu được mắt tôi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8