Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng sinh: Nữ sinh báo thù
Chương 5-6

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:48:50 | Lượt xem: 3

Cô ta mang đến bàn của mình bắt đầu ăn, tôi nghe thấy tiếng cô ta nhai nuốt.

Lại liên tưởng đến âm thanh thả b.o.m hiếm có của cô ta, rất chờ mong khoảnh khắc đêm nay.

Sau đó, tất cả chúng tôi đều bận rộn.

Bất chợt đã đến buổi tối tắt đèn đi ngủ.

Tôi kìm nén cơn buồn ngủ, chờ đến khoảng hai giời sáng.

Nhưng vẫn chưa nghe thấy tiếng Giang Đình Đình bò dậy, tôi tưởng rằng lúc trước mình không may mới dẫn đến tiêu chảy.

Được rồi, vậy mai thức dậy phải điều tra xem ai bao nuôi cô ta.

Tôi định đi ngủ, đột nhiên nghe thấy Giang Đình Đình ngừng ngáy to.

Tiếng: Pụt, pụt vang lên, còn kèm theo mùi hôi thối.

Tôi thầm nghĩ: Được rồi, để cô ta thử cảm giác đau khổ khi phải vào bệnh viện truyền nước đi.

Tôi cẩn thận nghe động tĩnh bên phía Giang Đình Đình, âm thanh thưa thớt vang lên liên tục.

Chắc là Giang Đình Đình định bò xuống giường đi nhà vệ sinh.

Lần này để cô ta cảm nhận sự đau khổ khi tiêu chảy đi.

Dù sao lợn rừng không biết ăn cám.

Tôi lười nghe tiếng động của cô ta nên muốn đeo nút tai đi ngủ.

Lúc này, một tiếng phụt vang lên, sau đó là giọng nói sụp đổ của Giang Đình Đình.

“Á, quần ngủ của tôi…”

Tôi còn nghe tiếng kêu thảm thiết của cô ta, suýt chút nữa bật cười ra tiếng.

Tôi cắn môi cố gắng nuốt tiếng cười xuống.

Mau đeo tai nghe lên chỉnh nhạc.

Ngộ nhỡ cô ta nói thêm gì nữa khiến tôi bật cười.

Nếu bật cười ra tiếng bị cô ta biết mình còn chưa ngủ, sẽ bảo tôi đỡ cô ta đến nhà vệ sinh dấy.

Tôi vừa nghe nhạc vừa nghĩ đến tình cảnh cô ta làm bẩn quần, trong lòng vô cùng vui sướng.

Đáng tiếc, không phải làm bẩn quàn trước mặt thầy cô, bạn bè trong trường.

Cứ như vậy, tôi nghe nhạc vô thức ngủ mất.

Lúc tôi thức dậy là do bị tiếng thét chói tai của Trương Khả đánh thức.

Tôi nhìn đồng hồ, sắp chín giờ sáng.

Lúc này lại vang lên tiếng thét chói tai của Trương Khả.

Tôi vội kéo màn giường nhìn cảnh tượng trước mắt, trợn to mắt.

Từ sàn nhà dưới giường Giang Đình Đình đến ban công, quãng đường đều là shit khô.

Lúc này, trong nhà vệ sinh vang lên tiếng cãi nhau của Giang Đình Đình và Trương Khả.

Tôi vội chạy xuống giường, vừa đến nhà vệ sinh đã thấy Giang Đình Đình vừa mặc quần vừa cãi nhau với Trương Khả.

Trương Khả nhìn tôi đến, tay cô ta chỉ vào Giang Đình Đình phàn nàn nói:

“Nguyệt Nguyệt, cậu nhìn Giang Đình Đình cầm thau giặt đồ của tôi đựng nước dội bồn cầu, còn làm shit dính vào thau của tôi nữa. Tôi nói mấy câu mà cô ta không chịu, cô ta còn mắng tôi.”

Tôi nghe Trương Khả nói, nhìn thau nước cạnh Giang Đình Đình, đúng là dính shit.

Trong nước còn có hạt nhỏ màu vàng trôi lơ lửng.

Xem ra Giang Đình Đình bị tiêu chảy cả đêm.

Còn ngủ thiếp đi trong nhà vệ sinh cả đêm, bị Trương Khả rời giường đi nhà vệ sinh nhìn thấy.

Giang Đình Đình tiêu chảy cả đêm bây giờ không còn sức.

Cô ta nghe Trương Khả và tôi phàn nàn lại tức giận.

Giang Đình Đình tức giận nói: “Trương Khả, có phải cậu có bệnh không, chỉ một thau nước mà thôi, đáng để ở đây cãi nhau à? Cùng lắm thì tôi mua trả cậu hai cái là được rồi.”

Trương Khả bị cô ta làm tức đến mức thân thể run lên.

Tôi không thể làm gì khác ngoài an ủi cô ấy, Giang Đình Đình cũng lười để ý đến chúng tôi.

Cô ta tỏ vẻ không phục nói: “Được rồi, bạn trai tôi sẽ đưa tôi đi bệnh viện truyền nước, tôi lười cãi nhau với các cậu.”

Cô ta nói xong cầm quần áo chạy đi tắm.

Tôi và Trương Khả nhìn sàn nhà ký túc xá và cảnh tượng lộn xộn trong nhà vệ sinh.

Trương Khả chỉ muốn xông vào phòng tắm đánh Giang Đình Đình một phen.

Tôi cũng muốn làm như thế nhưng không được.

Còn phải dựa vào cô ta tìm ra bạn trai giàu có cô ta nói.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8