Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng sinh: Nữ sinh báo thù
Chương 13-14

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:48:55 | Lượt xem: 2

“Bác gái, bác vẫn nên dẫn con gái của mình cút về cho tôi.”

Mẹ Giang đang tức giận, nghe Lộ Dao nói vậy, chửi ầm lên: “Đồ đê tiện này, mày dám nói vậy, hôm nay tao phải dạy dỗ mày một phen.”

Mẹ Giang vừa nói xong, đưa một tay túm tóc Lộ Dao, một tay khác vội tát Lộ Dao mấy bạt tai.

Tôi nhìn mẹ Giang đánh như thế, trong phút chốc lại nghĩ đến kiếp trước của mình.

Tôi vội đi lên, Lộ Dao đẩy tôi về.

“Bác giá, là bác đánh tôi trước.” Lộ Dao nói xong, giơ chân lên đá mẹ Giang mấy đạp. Mẹ Giang bị đá đau, thả tóc Lộ Dao ra.

Bà ta nhìn thấy Lộ Dao dám đá mình, quát to: “Tao là bà ngoại mày, mày dám đánh tao, tao phải đánh c.h.ế.t đồ đê tiện mày.”

Lộ Dao nhìn thấy mẹ Giang lại xông lên, còn chưa đến gần Lộ Dao đã bị đánh nằm trên đất.

Giang Đình Đình nhìn thấy mẹ của mình bị đánh thảm như vậy, ầm ĩ muốn báo cảnh sát.

Tôi đưa điện thoại đến trước mặt Giang Đình Đình, nói: “Cho cậu báo cảnh sát đấy, nhìn xem cảnh sát đến bắt mẹ cậu hay là Lộ Dao.”

Giang Đình Đình nghe lời tôi nói, nghĩ đến việc mẹ cô ta ra tay đánh trước.

Cô ta nghĩ đến hành động ban nãy của Lộ Dao, hung hăng nhìn Lộ Dao nói: “Vừa rồi cô cố ý à.”

“Cố ý hay không tôi không biết, nếu cô không đi thì không biết chừng tôi sẽ cố ý đạp mấy đạp vào bụng cô đấy.”

“Cô…”

Giang Đình Đình biết Lộ Dao thật sự dám làm, chỉ có thể kéo mẹ Giang đi.

Tôi giúp Lộ Dao kiểm tra vết thương, cũng may không có việc gì.

“Lộ Dao, có phải cậu cố ý giúp tôi báo thù không?”

Lộ Dao dừng tay đang bôi thuốc, cười rồi: “Không phải, tôi chỉ thấy thấy ngứa mắt mẹ của Giang Đình Đình nên mới đánh bà ta một trận.”

Tôi nhìn vết thương trên mặt cô ấy, nghĩ đến Giang Đình Đình sống cuộc sống bà chủ trong khoảng thời gian này đã đủ rồi.

“Lộ Dao, chúng ta có thể kết thúc rồi.”

Lộ Dao hung hăng nhìn chằm chằm giường của Giang Đình Đình, nói: “Giấc mộng bà chủ nhà giàu nên vỡ tan thôi.”

Chúng tôi sắp xếp tư liệu gửi nặc danh cho Giang Đình Đình, chỉ chờ xem kịch.

Không qua mấy ngày, bà Lộ đã gọi Lộ Dao về.

Thì ra Giang Đình Đình nhìn thấy hình chúng tôi gửi cho cô ta, cô ta đích thân theo dõi Lộ Phong, phát hiện ông ta bao nuôi hot girl mạng.

Buổi tối, cô ta dẫn theo mẹ và người thân chạy đến nhà cô sinh viên nữ kia.

Đám người thân của Giang Đình Đình đánh cô sinh viên nữ kia một phen. Đến lúc sinh viên nữ kia bị đánh nằm bất động.

Giang Đình Đình chạy đến trước mặt cô gái đó, đe dọa cô ta gặp một lần sẽ đánh một lần.

Không ngờ trong tay cô gái kia cầm con d.a.o gọt hoa quả.

Cô gái kia đ.â.m d.a.o vào bụng Giang Đình Đình, lúc người thân của Giang Đình Đình đưa cô ta vào bệnh viện thì đứa bé trong bụng đã không còn nhịp tim.

Lộ Phong vừa nghe đến chuyện con trai không còn, ông ta hối hận khi mình đi tìm người phụ nữ khác, làm hại con trai mình không còn nữa.

Trong mắt mẹ Giang đầy vẻ ác độc, nói: “Đều do đồ đê tiện kia, hại c.h.ế.t cháu ngoại tôi, tôi muốn nó phải ngồi tù. Đúng thế, ngồi tù, phải báo cảnh sát bắt ả.

Lúc này, bác sĩ đi ra.

“Ai là chồng của bệnh nhân.”

Lộ Phong nghe bác sĩ gọi mình, ông ta còn tưởng con mình còn cứu được, vội vàng chạy đến trước mặt bác sĩ.

“Tôi là bố đứa nhỏ, bác sĩ, có phải vẫn có thể cứu sống con trai tôi không?”

“Anh này, không cứu được đứa bé, anh có thể vào xem đứa bé một lần cuối.”

Lộ Phong nghe thấy không cứu được con, ông ta kìm nén nước mắt đi vào phòng sinh, chưa được mấy phút đã đen mặt đi ra.

Mẹ Giang ở một bên không nhìn thấy sắc mặt của Lộ Phong, còn muốn Lộ Phong giúp con bà ta cho kẻ thứ ba kia một bài học.

Mẹ Giang còn chưa nói xong, thư ký của Lộ Phong đã chạy đến nói mấy câu bên tai của ông ta.

Trong phút chốc, ông ta trở nên vui vẻ chạy theo thư ký, chỉ để lại mẹ Giang và người thân của bà ta ở đó ngẩn người.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8