Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng Sinh Thời Mạt Thế, Vả Mặt Tra Nam Cặn Bã
Chương 3-4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:50:14 | Lượt xem: 3

3

Mười lăm phút sau, dì Trần xách theo một túi rau to vội vã chạy về. Nhìn dì Trần trước mặt, tôi nhịn không được đỏ hoe mắt nhào vào lòng bà.

Dì Trần là người giúp việc nhà tôi, bà sống một mình, không con cái. Bà coi tôi như con gái ruột mà yêu thương.

Kiếp trước chính là bà phát hiện ra Từ Tịnh bị Hứa Đông giấu trong nhà kho. Cũng chính bà phát hiện ra chuyện gian díu của hai người bọn họ.

Nhưng bà còn chưa kịp nói cho tôi biết, đã bị Hứa Đông và Từ Tịnh hợp mưu hại c.h.ế.t trong nhà kho.

Đợi đến lúc chúng tôi phát hiện ra thì đã quá muộn!

Hứa Đông đã sớm bỏ thuốc vào nước uống của cả nhà tôi, khiến cả nhà tôi ngã gục rồi ném vào giữa bầy zombie.

Dì Trần dịu dàng vỗ về lưng tôi nói:

“Ôi chao Thanh Thanh sao lại khóc rồi? Đừng khóc nữa, dì Trần mua cho con quả sầu riêng con thích nhất này!”

Tôi bị dì Trần chọc cười, nhận lấy đồ trong tay bà, giục bà đi thu dọn đồ đạc.

Nửa tiếng sau, tôi vừa ăn sầu riêng vừa nhìn bố tôi với ánh mắt ngưỡng mộ.

Quả nhiên là bố tôi giàu có. Ông chỉ cần một cú điện thoại đã gọi được mười chiếc xe tải lớn, chạy thẳng đến kho hàng của siêu thị Walmart.

Quản lý siêu thị đã ở đó chờ chúng tôi đến chọn vật tư.

Bố tôi chỉ vào tôi, lại muốn để tôi quyết định. Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu liệt kê danh sách vật tư: Gạo, bột mì loại túi năm mươi cân, mỗi loại một trăm túi. 

Mì ăn liền thùng mười gói năm trăm thùng, bánh quy nén một nghìn thùng, cộng thêm các loại bánh quy, sô cô la, kẹo,… nhiều calo khác. 

Lẩu tự sôi, cơm tự sôi, thịt hộp, hoa quả đóng hộp, cá hộp chất đầy cả một xe.

Rong biển khô, măng khô, đậu phụ khô, nấm hương khô, còn có các loại hải sản khô khác chất đầy một xe!

Kem đánh răng, bàn chải đánh răng, khăn giấy, quần áo bốn mùa, chăn, giày dép, miếng dán giữ nhiệt, bộ chăn ga gối đệm,… sinh hoạt hàng ngày, cộng thêm sạc dự phòng, ấm đun nước, nồi chiên không dầu,… gia dụng hàng ngày.

Tủ lạnh, tủ đông loại lớn nhất chất đầy một xe.

Rau, củ, quả, xúc xích, thịt xông khói,… bảo quản được lâu, còn có các loại gia vị, dầu ăn chất đầy một xe!

Nước khoáng và đồ uống chất đầy một xe.

Mua năm chiếc máy bay không người lái!

Chuẩn bị xong những thứ lớn, tôi đưa cho bố tôi một tờ giấy nhỏ giọng nói:

“Bố, chúng ta còn cần thuốc men và một số vũ khí tự vệ!

“Tốt nhất nên mua thêm hai cái máy phát điện chạy dầu diesel, dự trữ thêm một ít bình gas.

“Biệt thự trên núi có lắp đặt tấm năng lượng mặt trời và camera giám sát không?”

Bố tôi ra hiệu cho tôi yên tâm.

“Những thứ còn lại cứ giao cho bố!

“Biệt thự trên núi không chỉ lắp đặt hệ thống phát điện năng lượng mặt trời cho toàn bộ căn nhà, mà còn khoan một cái giếng nữa!”

Bố tôi vẻ mặt tự hào, như thể đó là vinh dự to lớn lắm vậy.

Tôi nhìn quản lý siêu thị, nhỏ giọng nói với bố tôi.

“Bố, chúng ta mua nhiều đồ như vậy, có khi nào quá phô trương không?”

Bố tôi xua tay cười nói:

“Bố nói với ông ta là bố muốn mở một cái siêu thị trên núi, trước tiên lấy ít hàng từ chỗ ông ta!

“Bố còn dùng danh nghĩa công ty đặt cho tất cả nhân viên một phần quà kỷ niệm ngày thành lập công ty, mỗi người một túi gạo năm mươi cân, hai mươi cân bột mì và một thùng mười gói mì ăn liền!

“Công ty chúng ta lớn nhỏ gì cũng hơn một nghìn nhân viên, quản lý Trương vui mừng còn không kịp ấy chứ!

“Quà kỷ niệm ngày thành lập công ty năm nay là keo kiệt nhất từ trước đến nay, chỉ mong mọi người đừng mắng bố keo kiệt haha!”

Tôi bật cười, không ngờ bố tôi cũng chu đáo như vậy.

Nếu mạt thế thực sự đến, những người này nhất định sẽ cảm kích bố tôi!

Vật tư chất hết lên xe, bố tôi tự mình lái một chiếc xe tải còn trống cho chúng tôi đi trước.

“Con và mẹ con lên núi trước, để mẹ con dẫn con đi đường dành cho xe offroad phía sau núi, ở đó vắng người!”

4

Lúc nhìn thấy bức tường cao ba mét trước mặt, còn có cả giếng nước sau nhà, tôi tràn đầy cảm giác an toàn!

Những tài xế lái xe chở hàng cho chúng tôi thấy chúng tôi sống ở nơi hẻo lánh như vậy, tưởng chúng tôi chỉ là muốn tích trữ đồ, cũng không nghĩ nhiều.

Dưới sự trợ giúp của đồng tiền, các tài xế giúp chúng tôi chuyển hết số vật tư xuống.

Tôi gõ gõ vào lớp kính cường lực dày trên cửa sổ, có chút kinh ngạc nhìn mẹ tôi.

“Mẹ, đây là kính chống đạn sao?”

Mẹ tôi có chút ngại ngùng nói:

“Trên núi này tuy môi trường tốt thật đấy, nhưng mẹ sợ có gấu hoang, lợn rừng gì đó, lúc trang trí đã bảo bố con làm theo cấp độ an toàn cao nhất!”

Tôi giơ ngón tay cái với mẹ tôi, hung hăng ôm chầm lấy bà.

“Mẹ, mẹ đúng là bảo bối của gia đình chúng ta!”

Ngồi trong căn biệt thự giống như pháo đài này, tôi thoải mái lướt điện thoại.

Từ Tịnh vừa cập nhật một bài đăng trên vòng bạn bè. Trong ảnh, cô ta một tay giơ lên cao, tạo dáng đẹp mắt, tay còn lại chắc chắn là đang nắm tay Hứa Đông.

Kèm theo dòng trạng thái: 【Thái Lan, tụi tui đến rồi nè!】

Tính ra thì bây giờ bọn họ cũng đã hạ cánh ở Thái Lan rồi.

Cô ta cũng chẳng thèm tránh tôi nhỉ!

Tôi tiện tay like bài đăng của cô ta, sau đó quay sang khóa thẻ phụ và ví điện tử của Hứa Đông.

Để chuyến du lịch Thái Lan của bọn họ thêm phần kích thích nào!

Thẻ vừa khóa chưa được nửa tiếng, điện thoại và WeChat của Hứa Đông đã réo lên không ngừng.

Nhìn hắn ta gửi tin nhắn điên cuồng trên màn hình, tôi không hề trả lời, mặc kệ hắn ta tức giận bất lực.

Trước khi trời tối, bố tôi lái một chiếc xe tải lớn trở về.Ngoài nửa xe thuốc men, bố tôi còn mang về không ít hạt giống và cây giống.

Điều khiến tôi bất ngờ nhất chính là ông còn mang về bốn khẩu s.ú.n.g săn và năm trăm viên đạn!

Lúc này, tôi mới hoàn toàn yên tâm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8