Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trùm Trường Là Mèo
Chương 11: FULL

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:52:41 | Lượt xem: 5

33.

Sau này tôi mới biết, Tạ An là con riêng của ba Giang Chỉ.

“Ba tôi không thừa nhận cậu ta, nên cậu ta luôn nhắm vào tôi. Tôi vừa mới chuyển đến trường của A Lê, cậu ta cũng chuyển đến. Ban đầu, tôi chỉ muốn âm thầm theo đuổi A Lê, không biết ai lại đồn tôi là “trùm trường” nữa. Cậu biết không, lúc đó tôi nghe thấy mà muốn tức chết.”

“Nhưng tôi đã cho người chuyển cậu ta đi rồi, cũng cho cậu ta nếm thử mùi vị đau khổ.”

“Tạ An nói cậu có hôn thê.”

Tôi hỏi Giang Chỉ.

Giang Chỉ nghe xong liền nhảy dựng lên: “Tạ An c.h.ế.t tiệt, dám giở trò trước khi đi, tôi không hề có hôn thê.”

Giang Chỉ cắn tôi một cái, để lại một dấu răng mờ mờ.

Tôi véo má hắn: “Cậu là chó à?”

“Là mèo, không đúng, sao A Lê biết tôi là mèo?”

Chàng trai chui vào lòng tôi, ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt mong đợi.

Tôi cười: “Đây là bí mật.”

Chuyện này sao có thể nói cho Giang Chỉ biết được, tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của hắn, và vô số lời lẩm bẩm về tôi.

———

Ngoại truyện của Giang Chỉ:

A Lê ngốc nghếch nhất định là quên mất, lúc nhỏ cô ấy từng gặp một con mèo bẩn thỉu.

Lúc đó tôi mới đến thế giới loài người, ngây thơ, trong sáng. Con người ghét bỏ tôi, bọn họ vừa nói tôi đáng thương, vừa chê tôi bẩn, là A Lê nói muốn cho tôi một mái nhà.

Thật ra ba mẹ cô ấy không đồng ý.

A Lê là một cô bé ngoan ngoãn, cô ấy hoạt bát, năng động, tò mò với mọi thứ, cô ấy rất nghe lời mẹ, ai cũng khen A Lê ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Sau khi gặp tôi, cô ấy đã dành sự “không nghe lời” duy nhất cho tôi.

Cô ấy đưa tôi về nhà, chăm sóc tôi rất chu đáo, cô ấy rất cô đơn, thường xuyên ở một mình trong phòng.

Ngoài cửa, tiếng chai rượu vỡ, tiếng tát tai, tiếng đánh đập, tiếng la hét, khóc lóc của phụ nữ vang lên hỗn độn.

Lúc này, A Lê sẽ co ro trong phòng, khóa chặt cửa, ôm chặt lấy tôi.

Lần lượt hấp thu sức mạnh của tôi.

Sau đó, A Lê chuyển đi, ba mẹ cô ấy đã lén lút vứt bỏ tôi.

Rồi một lần, tôi vô tình giúp một người phàm thực hiện nguyện vọng, tôi trở thành hắn ta.

Lúc tra được địa chỉ của A Lê, tôi đã kích động đến mức cả đêm không ngủ được.

Tôi dành mấy tuần liền để xem hết toàn bộ thông tin của A Lê từ nhỏ đến lớn, cho đến khi tôi nhìn thấy một bức ảnh A Lê đăng trên Weibo, là ảnh chụp một con mèo tam thể.

Vì vậy, tôi quyết định mượn hình hài của một con mèo tam thể để đi gặp cô ấy.

Vất vả lắm mới chuyển đến trường của A Lê, rốt cuộc là từ khi nào mà tôi lại bị gọi là “trùm trường” vậy?

Mẹ kiếp, tôi cố tình duy trì thành tích top 3 của khối để thu hút sự chú ý của A Lê đấy!

Kết quả là không những không thu hút được sự chú ý của A Lê, mà ngược lại, sự chú ý của tôi đều đặt hết lên người cô ấy rồi.

Chết tiệt, cô ấy còn viết thư tình gì chứ!

Bị ép đến mức không còn cách nào khác, tôi đành phải hắt nước ra hành lang.

Thật ra, tôi đã vô số lần xuất hiện trước mặt A Lê, nhưng không lần nào để lại ấn tượng sâu sắc như việc cô ấy lột quần tôi.

Vẻ mặt ngơ ngác của cô ấy thật sự rất đáng yêu, lúc đó tôi định nở một nụ cười dịu dàng với cô ấy, sau đó nói một câu “không sao”, kết quả là do dùng sức quá mạnh, tôi đã biến thành mặt hung dữ.

Mèo con khóc ròng.

….

Hôm đó, A Lê đột nhiên hỏi tôi có phải có một căn phòng, bên trong toàn là ảnh chụp cô ấy từ nhỏ đến lớn, và những món đồ bị vứt bỏ hay không.

Biến thành mèo xong, tôi rất hoang mang, sao A Lê biết được?

“A Lê, nghe anh ngụy biện, à không… giải thích, anh không phải là tên biến thái đâu!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8