Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trường Ly Tương Phùng
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:56:27 | Lượt xem: 5

Lúc Nguyên Bảo mang theo lương thực quay trở lại, thì trận lũ lụt đã cơ bản được khống chế, bá tánh đang bắt đầu xây dựng lại nhà cửa, chúng ta bèn cho người chuyển đồ đạc ra đường lớn, để những người làm việc tiện đường đến ăn uống.

Mọi thứ đã được dọn dẹp xong xuôi, ta quay người lại mới phát hiện ra mình để quên một quyển sổ sách.

“Nguyên Bảo, mọi người đi trước đi, ta sẽ đến ngay, ta vào trong lấy một thứ.” Ta vừa mới bước chân vào cửa, thì nghe thấy một tiếng ầm vang, trước mắt tối sầm, ngất xỉu.

Trong lúc mê man, ta nghe thấy có người đang gọi mình: “Mạn Nhu, Mạn Nhu, nàng có nghe thấy không? Mạn Nhu, nàng cố gắng lên, đừng sợ, ta ở đây, ta ở đây.” Giọng nói càng lúc càng lo lắng, là giọng nói của Hàn Thạch Thanh.

Nhưng đầu ta đau như búa bổ, rất nhanh lại ngất đi. Lần thứ hai tỉnh lại, là cảm giác được không khí trong lành, trên mặt có thứ gì đó dính dính.

Ta cố gắng mở mắt ra, liền nhìn thấy Hàn Thạch Thanh lem luốc , nhìn thấy ta mở mắt, nước mắt hắn liền rơi xuống, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bụi đất. Ta nhịn không được bật cười, Hàn Thạch Thanh lại càng khóc lớn hơn.

“Thật tốt quá, Mạn Nhu, thật tốt quá, cuối cùng cũng được nhìn thấy nàng cười.”

Cơ thể ta vẫn không thể động đậy, bị đè nặng, Hàn Thạch Thanh sờ lên mặt ta: “Đừng sợ, rất nhanh sẽ dời được những thứ này ra.”

Trên mặt ta lại cảm nhận được thứ gì đó dính dính, lúc này mới phát hiện ra thì ra hai tay Hàn Thạch Thanh đều là máu.

“Tay ngươi…” Ta không nói nên lời, chỉ cảm thấy trong lòng đau đớn vô cùng. Nhìn nam nhân trước mắt này, ngày thường luôn nho nhã như ngọc, lúc này lại nằm úp sấp trước mặt ta, không chút hình tượng nào. Bàn tay ngày thường cầm bút châm cứu, lúc này lại vì ta mà trầy xước đầy máu.

“Tiểu thư, tiểu thư, ta đến rồi, đừng sợ, ta mang người đến rồi.” Giọng nói của Nguyên Bảo mang theo tiếng khóc nức nở truyền đến.

Nguyên Bảo gọi các tiêu sư đang trông coi lương thực đến, cùng đi còn có Tiết Bình Tín và mấy binh lính của hắn. Mọi người hợp sức dời hết những cây xà nhà đè trên người ta ra, may mắn là nơi ta bị chôn vùi vừa vặn tạo thành một khoảng trống, không bị đè bẹp.

Ta nghe thấy một tiêu sư cảm thán: “Cây xà nhà này thật sự rất nặng, vất vả cho Hàn đại phu rồi, một mình không biết làm sao mà dời đi được. May là có thể để Lục lão bản lộ mặt ra ngoài thở.”

Nghe đến đây, ta không nhịn được nữa, nước mắt tuôn rơi. Kiếp trước chắc chắn ta là người tốt, nên kiếp này mới có thể gặp được một nam nhân nguyện vì ta mà chảy m.á.u liều mạng.

Tiết Bình Tín đưa chúng ta đến quân doanh nghỉ ngơi, sau khi băng bó xong, ta nhìn mười ngón tay của Hàn Thạch Thanh đều quấn đầy băng gạc, trêu chọc hắn: “Có phải chàng ghen tị vì ta đút thuốc cho Tiết tướng quân, nên mới cố ý làm trầy xước ngón tay của mình, để ta cũng đút thuốc cho chàng có phải không?”

Hàn Thạch Thanh gãi nhẹ chóp mũi ta: “Phải, nếu có thể, ta thật sự hy vọng sau này nàng chỉ đút thuốc cho một mình ta thôi.”

“Đây xem như là tỏ tình sao?” Ta biết Hàn Thạch Thanh tương đối e thẹn, nên ta phải chủ động mở lời.

“Đương nhiên là tỏ tình, Mạn Nhu, ta cũng không biết thì ra bản thân mình lại có thể có sức lực lớn như vậy, ta cũng không biết thì ra bản thân mình lại có thể vì một nữ nhân mà phá vỡ nguyên tắc của mình, đến nhà giàu sang quyền quý khám bệnh, còn giả thần giả quỷ, ta cũng không biết thì ra bản thân mình sẽ vì một nữ nhân mà nhìn không quen nam nhân khác. Nhưng bởi vì nữ nhân này là nàng, ta liền cảm thấy tất cả đều rất hợp lý.” Hàn Thạch Thanh nói đến đây, giọng nói có chút nghẹn ngào.

“Ta thật sự rất sợ, sợ nàng sẽ quay đầu lại tìm Tiết tướng quân. Hắn có danh tiếng, có địa vị, còn ta chỉ là một lương y nghèo hèn, không thể cho nàng được gì… Cho nên vẫn luôn không dám mở lời.” Hàn Thạch Thanh nói xong, cúi đầu xuống.

“Hàn Thạch Thanh!” Ta nghiêm nghị quát. Hắn bị ta dọa sợ, ngẩng đầu lên.

“Lục Mạn Nhu ta thiếu tiền sao? Ta có tiệm trang sức, tiệm vải, tiệm cầm đồ, tiệm gạo, tửu lâu, quán trọ, ta có rất nhiều trang viên, ta không thiếu tiền, cho nên ta không cần chàng cho ta tiền. Ta cũng không cần địa vị, địa vị chỉ trói buộc con người ta, không thoải mái. Ta chỉ cần chàng đối xử tốt với ta là được rồi. Chàng nhớ kỹ, Hàn Thạch Thanh chàng không phải là không có tiền, mà là chàng đã lựa chọn ‘nghĩa’ giữa tiền tài và ‘nghĩa’. Nếu không với y thuật của chàng, đến khám bệnh cho đám quan to quý tộc, thì đã sớm giàu có rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8