Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tú Nương Ngàn Năm – Sương Mù Tan Hết
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:59:30 | Lượt xem: 3

4.

Sau khi kể cho sư thúc nghe mọi chuyện xảy ra ở bến tàu, sư thúc tỏ vẻ nghiêm nghị, chỉ chừa một mình ta trong phòng. 

Dự cảm không lành trong lòng ta lại dâng lên, ta biết, có một số việc rốt cuộc tới thì vẫn phải tới.  

Sau khi uống xong tách trà, sư thúc nói: “Có phải sư phụ của ngươi để lại cho ngươi một tấm ngọc không? Đó có phải là chiếc mà Văn Thiệp đưa cho ngươi khi gặp Hắc lão phu nhân trong cung không?” 

Ta gật đầu, đem tấm ngọc đặt trên bàn, sư thúc cầm lấy, chắp hai tay niệm chú thăm dò nhưng không có động tĩnh gì. 

Ta lấy tấm ngọc ném xuống đất, nó vỡ ra từng mảnh, trái tim ta cũng vỡ vụn. 

Tấm ngọc này được dùng hợp bởi linh lực của thiên địa, nó là mảnh duy nhất trên thế gian này, trừ khi chủ nhân tự mình làm ngọc vỡ còn không nó không thể bị phá vỡ. 

Và chỉ cần tấm ngọc này nhận ra chủ nhân của nó, thiên hạ có đại loạn, hoặc đất nước bình yên. 

Hóa ra tất cả những thăng trầm trên đường đi đều là những âm mưu kinh tâm động phách đã được chuẩn bị sẵn cho ta, nhưng ta không thể dừng lại. 

Chỉ cần ta dừng lại, Mộ Dung Tuyết, Phàn Ngọc và bất kỳ người vô tội nào cũng sẽ vì ta mà c.h.ế.t vô ích. 

Ta không muốn Phàn Ngọc biết, ngày đó ở chùa miếu bên ngoài ai đã ôm hắn về Bồng Lai, người đã dạy ta công phu và coi ta như của riêng, người mà chúng ta đã tìm kiếm mấy trăm năm, sau khi cởi lớp mặt nạ đó ra phía sau sẽ trông như thế nào!

Ta nhặt những mảnh ngọc vụn trên mặt đất nghiền thành bột. 

Người đã dạy ta về lòng nhân từ và lẽ phải, lại không phải là người nhân từ và hiểu lẽ phải.

5.

Ta tưởng sư thúc thực sự có thể giúp chúng ta giải quyết án cương thi trân châu, nhưng ai biết sư thúc lại đưa cho chúng ta một đống lệnh bài giám sát giả của triều đình, thậm chí còn có của Phàn Ngọc.

Dù sao những người tiếp quản công việc của Phàn Ngọc đều là người của chúng ta họ sẽ không điều tra xem là thật hay giả. Nguyên nhân chính là do Bành Nhiễu đại nhân nói lắp thực sự rất khó đối phó. 

Nếu không thì tại sao lần trước ta lại làm phiền Tiêu Vương gia, nam nhân đó không chỉ nghi ngờ thuật pháp của ta mà

còn hoài nghi cả nhân phẩm ta.

6.

Khi cầm lệnh bài giám sát đến trước đốc phủ bái kiến, Bành Nhiễu đang thảo luận vụ án với Mạnh Tra, hai người họ được mệnh danh là thần thám Giang Nam, họ có thể giải quyết mọi vụ án. 

Phàn Ngọc cầm tấm lệnh bài trong tay ra hiệu, Bành Nhiễu lắp bắp chào hỏi. “Hạ quan… gặp… gặp qua đại nhân, đại nhân có có có, không tiếp đón từ xa.” 

Mạnh Tra quỳ gối một bên, im lặng, tư thế cung kính. 

Phàn Ngọc xua tay, xù lông hồ ly trên thái dương: “Được rồi, Bành đại nhân, nếu ngài không phiền, hãy đưa chúng ta đi xem những t.h.i t.h.ể bị cắn trước.” 

Bành Nhiễu lúc này đã ngừng nói lắp nhấc chân lên bắt đầu dẫn đường và giới thiệu dáng vẻ lúc c. h. ế. t. 

Mộ Dung Tuyết sửng sốt: “Đây là đạo đức nghề nghiệp sao? Kỳ thật có thể vượt qua trở ngại của chính mình. Đại Tần chúng ta có nhân tài như vậy, quốc gia mới ổn định.” 

Ta ném một viên thuốc đen vào miệng nàng ấy: “Đừng làm ồn. Nhìn xem trong phủ này hạ nhân di chuyển nhanh nhẹn, không nói nhảm.” 

“Có thứ này trong miệng có thể sảng khoái tinh thần, xua đuổi tà ma.” 

Mộ Dung Tuyết sờ sờ rùa đen trong ống tay áo, duỗi tay ra về phía ta: “Cho ta một cái nữa, ta sợ lát nữa nó sẽ biến thành một con rùa cương thi.” 

Phủ đốc phủ rất lớn, đi qua tiền sảnh, ao hoa, rồi đến đình, rồi rẽ vào năm sáu khúc cua, rồi mới đến địa lao nơi Bành Nhiễu giam giữ tù nhân. 

Thông thường tất cả các vụ án nhỏ đều được giải quyết ở Nha Môn, còn các vụ án lớn đều được giao vào tay Bành Nhiễu. 

Mạnh Tra đi theo hắn suốt chặng đường mà không nói một lời. Bình rượu ngọc trên thắt lưng của hắn trông đặc biệt không phù hợp với bộ đồ hắn đang mặc. 

Cái bình ngọc này có giá trị rất lớn, Mạnh Tra có thể bán đi, mua nhà, cưới vợ sinh con, cũng sẽ không sống tron

g cảnh khốn cùng như vậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8