Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuệ Tuệ Bình An
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:00:49 | Lượt xem: 3

Hoàng cung thật sự rất lớn, ta ngồi trong kiệu, chỉ cảm thấy lắc lư suốt một quãng đường dài. 

Khi kiệu dừng lại, ta vén rèm lên, ma na theo suốt đường đi vui vẻ tiến đến đón, “Nương nương, chúng ta đến rồi.”

Cung điện lạnh lẽo, không có bất kỳ nghi thức nào. Xảo Nhi đỡ tay ta, ta bước ra khỏi kiệu, trời đã hoàn toàn tối.

“Trong cung đã chuẩn bị sẵn nước tắm, nương nương tắm rửa xong thì nghỉ ngơi sớm nhé.” 

Ta đứng yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn ba chữ lớn “Hòa Hú Cung” mà ngây người.

Chờ ta hồi phục lại tinh thần, ma ma và kiệu phu đã đi xa. 

Ta và Xảo Nhi bước vào Hòa Hú Cung, may mà trong cung không quá lạnh lẽo, vài cung nữ đang đợi lệnh.

Sau khi Xảo Nhi hầu ta tắm rửa xong, ta lên giường, và lén hỏi Xảo Nhi về chuyện bạo quân.

Xảo Nhi nói tối nay đã muộn, chắc hoàng thượng sẽ không đến đâu.

Vì vậy, ta yên tâm ngủ. 

Trong đêm, khi ta đang ngủ say, mơ hồ cảm nhận được giường mềm phía sau lún xuống, sau đó ta bị ôm vào một vòng tay rộng lớn.

Là ai vậy nhỉ?

Ta muốn nhìn xem, nhưng quá buồn ngủ, không thể mở mắt ra được.

Đến khi ta tỉnh dậy, đã là sáng hôm sau. Xảo Nhi và một số cung nữ bưng nước rửa mặt đứng đợi bên ngoài, ta nhìn vị trí trống không bên cạnh, không hiểu sao, trong lòng cũng cảm thấy trống rỗng.

Sau khi rửa mặt, thay trang phục chỉnh tề, lúc ăn sáng, ta vẫn không kìm được hỏi Xảo Nhi, “Đêm qua có ai đến phải không?”

Tay Xảo Nhi đang gắp thức ăn cho ta chợt khựng lại, nàng nhìn ta một chút, trong ánh mắt có chút lo lắng, nhưng chỉ lắc đầu, “Không có ai đến cả, nương nương.”

Nếu Xảo Nhi đã nói không có, thì chắc là thật sự không có rồi. Ta rất tin tưởng nàng ấy, nên không nghĩ ngợi thêm gì nữa.

Nhắc mới nhớ, trong ký ức của ta, đột nhiên có một ngày, Xảo Nhi xuất hiện bên cạnh để hầu hạ ta. 

Phụ thân nói ta từng bị một trận ốm nặng, sau khi tỉnh lại thì quên rất nhiều chuyện, đôi khi ngay cả ta là ai cũng không nhớ.

Ăn sáng xong, theo quy tắc trong cung, ta cần phải đi thỉnh an Hoàng hậu như các phi tần khác.

Khi ta đến Từ Ninh Cung, các phi tần khác đều đã có mặt. Ta cúi người thỉnh an, nhưng Hoàng hậu không ban ngồi, ta chỉ có thể đứng yên tại chỗ.

“Quý phi muội muội đêm qua ngủ có ngon không?”

Ta ngẩng đầu nhìn Hoàng hậu đang ngồi trên cao, nàng mặc thường phục, trang điểm nhẹ nhàng, nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái. Nàng thật đẹp, ta chợt ngây người ra, quên mất phải trả lời.

Lệ mỹ nhân bên cạnh khẽ ho, nhắc nhở ta. 

Ta ngơ ngác lấy lại tinh thần, “Ngủ ngon lắm, không lạ giường, giường rất lớn, cũng rất thoải mái.”

Khi ta vừa nói xong, những người xung quanh đều khẽ cười. 

Ta cảm thấy hơi hoang mang, không hiểu các nàng lại cười gì, ánh mắt quét qua đám đông, ta chỉ cảm thấy đầu hơi choáng váng. 

Tiếng cười của các quý nhân văng vẳng bên tai, nhìn qua, các nàng dường như đều giống nhau. Cuối cùng, chính Hoàng hậu đã lên tiếng ngừng các nàng lại và cho ta ngồi xuống.

Ta ngồi ở một góc không nổi bật, cảm thấy có phần lạc lõng, những câu chuyện của các nàng ta đều không hiểu. 

Đến khi có người đề nghị ra ngoài đi dạo, ta cuối cùng có cơ hội theo họ ra ngoài tham quan vườn hoa. 

Trong vườn, hoa thược d.ư.ợ.c nở rất đẹp, đỏ rực, nhưng vẫn bị hoa mẫu đơn làm lu mờ.

Đột nhiên, một tiếng thét chói tai ngay lập tức thu hút sự chú ý của ta. 

Giữa đám đông hoảng loạn, ta thấy một cung nữ đứng yên cầm gáy một con mèo trắng.

Hoàng hậu bị một đám người vây quanh, nàng hoảng sợ nhìn con mèo trắng trong tay cung nữ.

“Con mèo này từ đâu ra thế! Mau mang nó đi! Hù c.h.ế.t bổn cung rồi, vứt nó xuống sông dìm c.h.ế.t nó đi!”

Các mỹ nhân quanh đó cũng vội vã phụ họa, “Mèo hoang từ đâu đến, không biết Hoàng hậu nương nương sợ mèo nhất sao? Còn không mau xử lý đi!”

Ta nghe vậy, ngay lập tức hoảng loạn, vì đó là con mèo của ta, nó đã ở bên ta rất lâu, làm sao có thể nói vứt là vứt được chứ?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8