Tuệ Tuệ Bình An
Chương 8
Có một khoảnh khắc choáng váng, ký ức trong đầu ta như nước biển tràn vào.
Ta mới nhận ra, đã năm năm trôi qua kể từ khi Hộ Bắc thành thất thủ.
Trong năm năm này, điều duy nhất ta có thể nhớ là mỗi ngày đều mơ hồ, lúc thì tỉnh táo, lúc thì đờ đẫn.
Bên ngoài truyền đến âm thanh quen thuộc, là Tần Lễ, “Chữa không khỏi, trẫm cần các ngươi để làm gì!”
Kèm theo tiếng chén trà rơi xuống đất, lòng ta không khỏi trào lên chút đắng chát, muốn mở miệng nói chuyện, nhưng vừa mở miệng, chỉ có thể ho một cách vô thức.
Nghe thấy tiếng động, Tần Lễ gần như bước ba bước làm hai bước mà đi vào.
“Nàng tỉnh rồi?”
So với sự giận dữ vừa rồi, lúc này hắn ngồi xổm bên giường, trong mắt đầy hoảng loạn, giọng nói không ngừng run rẩy, khiến tim ta đau nhói.
Ta quay đầu nhìn hắn, chưa kịp mở miệng, nước mắt đã rơi xuống.
Khoảnh khắc này, hắn dường như mới nhận ra điều gì, nắm lấy tay ta, mắt đỏ hoe, bốn mắt nhìn nhau, hắn biết lúc này ta đang tỉnh táo, nhưng không biết ta có thể tỉnh táo được bao lâu.
Trong ấn tượng của ta, từ nhỏ đến lớn, Tần Lễ chưa từng khóc, dù bị quân địch bắt sống và tra tấn đến tàn nhẫn, cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt.
Ta không biết, trong những năm ta bị bệnh, hắn đã vượt qua như thế nào.
“Xin lỗi,” ta không biết phải nói gì, do dự mãi mới có thể mở miệng, “rất vất vả phải không.”
Hắn sững sờ, nước mắt tràn mi, cả người vì cố gắng kiềm chế cảm xúc mà không thể kiểm soát được những gân xanh trên trán.
Hắn lắc đầu, tay run rẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, cố gắng nở một nụ cười, “Ngươi sẽ khỏi bệnh, nhất định sẽ khỏi.”
Ta mỉm cười với hắn, không nói thêm gì, đột nhiên nhớ đến đêm đó khi Đào Đào mất tích, ta đã gặp hắn dưới gốc cây hạch đào.
Cây hạch đào đó, là chúng ta cùng nhau trồng khi còn nhỏ, bây giờ chúng ta đã lớn, nó cũng đã lớn.
Đào Đào cũng không phải do mẫu thân tặng ta, mà là do Tần Lễ tặng, từ khi còn nhỏ hắn đã rất thích mèo.
Nhớ lại, đó là sau tiệc sinh nhật lần thứ bảy của ta, hân lén dẫn ta đến gốc cây hồ đào đó, và tặng Đào Đào cho ta, khi đó Đào Đào còn là một chú mèo con.
Giống như năm đó hắn tặng ta Đào Đào, đêm đó, chúng ta đứng dưới gốc cây hạch đào cao lớn, ta hỏi hắn, “Có phải là ta không còn nhiều thời gian nữa, đúng không?”
Hắn ôm ta, cũng kiềm chế và bướng bỉnh lặp lại một câu, “Nàng sẽ khỏi, nàng nhất định sẽ khỏi.”
Ta hỏi gì hắn cũng không chịu nói, chỉ bảo ta đừng lo lắng.
Hắn nói, hắn sẽ tìm cách.
Hân nói, Hồng thái y đã tìm được cách chữa bệnh cho ta.
Nhưng lời nói của hắn đầy sơ hở, hắn cố gắng dùng cách này để lừa ta, cũng là lừa chính mình.
Khó khăn lắm ta mới thuyết phục được Tần Lễ rời đi, rồi đơn độc triệu kiến Hồng thái y.
Ông ấy luôn là người chữa bệnh cho ta, từ năm năm trước khi Tần Lễ mang ta trở về từ cõi c.h.ế.t, lén lút tìm kiếm khắp thiên hạ danh y mới tạm giữ được mạng sống của ta.
Từ đó, Hồng thái y được lệnh trở thành ngự y chuyên phục vụ cho riêng ta.
Từ miệng của Hồng thái y ta mới biết, lúc đó Tần Lễ để cứu ta, hắn đã từ Hoàng thành đến Hộ Bắc, đã mất đi quyền lực trong tay.
Bây giờ, nói hắn là Hoàng đế, chi bằng nói mẫu tộc của Hoàng hậu mới là người nắm quyền thực sự.
Mẫu tộc của Hoàng hậu là vương gia khác họ duy nhất của Long Thịnh quốc, là huynh đệ kết nghĩa của Tiên hoàng khi ngài du hành trong dân gian.
Kể từ khi Hộ Bắc thành thất thủ, Thẩm gia đã bị gán tội phản nghịch, bị tru di cửu tộc, không ai sống sót.
Tần Lễ đã sử dụng tất cả các mối quan hệ của Tần gia để giữ ta lại, cho ta một thân phận mới, nhị tiểu thư của Từ gia.
Cái giá phải trả là, dù sau này hắn nạp bao nhiêu phi tần, Hoàng hậu vẫn luôn là Hoàng hậu, con của Hoàng hậu nhất định sẽ là Thái tử.
Sau đó ta mới có thể vào cung với thân phận Từ gia nhị tiểu thư, nhưng ta thường xuyên quên rằng mình đã vào cung làm phi, thường xuyên náo loạn đòi trở về.
Tần Lễ cũng chiều theo sự ương ngạnh của ta, để Xảo Nhi ở bên cạnh ta, cho phép ta lần này qua lần khác trở về Từ gia, rồi lại lần này qua lần khác tìm lý do khác nhau đưa ta trở về Hoàng cung.
Sau vài ngày điều dưỡng, ta đã có thể xuống giường đi lại.
Khi ta đứng ngoài phủ Thượng thư, nhìn thấy Từ gia đại tiểu thư và Tống Viễn bước ra đón ta.
Ta đột nhiên có chút mất hồn.
Có lẽ là do Tống Viễn trông rất giống Tần Lễ khi còn niên thiếu, nên trong ký ức lẫn lộn của ta, ta mới nhầm hắn với thanh mai trúc mã.
Ta không biết phải làm gì để bù đắp những tổn thương trong năm năm qua đối với họ, chỉ có thể gửi tặng món quà cưới đã muộn rất lâu.
Khi trở về cung, đã là lúc hoàng hôn, mấy ngày này thời tiết càng lúc càng lạnh, sáng sớm khi rời đi, trời còn khá quang đãng.
Nhưng lúc này, khi ta vừa bước vào cổng cung, tuyết nhỏ bắt đầu rơi lất phất.
Vừa bước vào cổng Hòa Hú cung, đã thấy cung nhân quỳ rạp xuống đất, không cần nhìn ta cũng biết, là Hoàng hậu đến.
Ta đặc biệt để cung nhân lại bên ngoài tẩm điện, giống như nàng cũng một mình chờ ta bên trong.