Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuế Tuế Chung Tương Kiến
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:01:59 | Lượt xem: 2

Ta ngủ suốt một ngày một đêm. Lúc tỉnh lại mới phát hiện tổ mẫu đang ngồi bên giường ta, hai tay ôm đứa nhỏ. Cô nương xinh đẹp đứng phía sau cũng đang ôm một đứa nhỏ.

“Tổ mẫu?”

Khó có khi tổ mẫu hòa ái nhìn ta, lại chuyển ánh nhìn hiền từ ấy sang tôn tử đang ôm trong lòng: “Ngươi vất vả rồi. Lần này ngươi là đại công thần của Chung gia chúng ta.”

Thanh Tuệ đỡ ta ngồi dậy, giúp ta mở cửa sổ: “Người để con ôm một lát.”

Tổ mẫu cẩn thận trao đứa nhỏ vào lòng ta. Động tác của bà cũng ảnh hưởng đến ta, ta thậm chí còn không dám dùng lực quá mạnh. Ta chỉ cảm thấy trong n.g.ự.c ôm lấy một cục bông, mang theo mùi sữa thơm.

Đứa nhỏ còn đang ngủ, ta không kìm được mà cúi đầu hôn lên mí mắt nó. Lông mi nó run rẩy, sau đó mở mắt, tròng mắt đen lay láy khẽ di chuyển, sau đó nó cười khanh khách với ta.

Đứa nhỏ bật cười, muội muội trong lòng cô nương cũng bị đánh thức, ngáp một cái rồi bắt đầu khóc.

Tổ mẫu cũng ôm muội muội đến cho ta.

Ca ca nghe thấy muội muội khóc lại càng cười lớn hơn. Ta bị chọc cười, cũng cúi đầu hôn muội muội trấn an. Con bé thoáng chốc bình tĩnh lại, hít thở đều đặn.

“Hai đứa nhỏ này cũng chỉ nhận ra tẩu tẩu. Mới vừa nãy hai đứa khóc to, có dỗ như thế nào cũng không nín. Thế mà tẩu tẩu chỉ hôn hai cái mà đã ngoan ngoãn như vậy. Vẫn là ở cùng mẫu thân mới được.” Cô nương kia vừa cười vừa nói.

Tổ mẫu nhìn hai đứa nhỏ, sắc mặt không tốt lắm. Bà ta thích hai đứa cháu, nhưng lại không dỗ chúng được như mẹ ruột.

Tổ mẫu không nói lời nào, ta cũng không im lặng, nhìn sang vị cô nương kia: “Vị này chính là?”

Tổ mẫu nói: “Là người nhà mẹ đẻ của mẫu thân Sơ nhi, khuê danh là Tần Hoài, ngươi gọi nàng là biểu muội được rồi.”

Thoạt nhìn tính tình Tần Hoài tùy tiện, không chút khách khí: “Cháu đã không gặp biểu ca mười năm. Giờ gặp lại, không ngờ huynh ấy lại cưới một tẩu tẩu tốt như thế, lại còn sinh song thai. Biểu ca đúng là phúc trạch thâm hậu.”

Ta bỗng đau bụng, tổ mẫu thấy ta không khỏe, cũng dẫn Tần Hoài rời đi.

Nhìn theo bóng dáng Tần Hoài, nàng đúng là một nữ tử xinh đẹp đặc sắc. Một thân kỵ trang đỏ như lửa, trên người đeo đầy trang sức châu ngọc, tính cách cũng như vẻ ngoài, là người nóng như lửa lại hấp tấp.

Tổ mẫu rời đi không lâu thì Chung Lê đi vào. Bây giờ nàng đã lớn, vóc dáng cao ráo, nhưng tính cách vẫn ngại ngùng như xưa. Nàng đi vào nhưng không nói gì một hồi lâu, dáng vẻ không vui. Ta nghĩ nàng đang sợ chốn quân doanh.

Chung Lê chơi đùa với muội muội hồi lâu, sau đó lo lắng nói cho ta biết, tổ mẫu và cữu cữu Tần gia đang thương thảo muốn gả Tần tiểu thư cho ca ca.

Ngón tay ta run lên: “Gì cơ?”

Chung Lê gật đầu: “Là nâng làm bình thê.”

Thảo nào tổ mẫu dẫn Tần Hoài đến phòng ta, hóa ra là để gặp mặt.

“Ca ca muội đã về chưa?”

“Vẫn chưa. Nhưng đã có tin chính xác hai ngày sau sẽ quay lại.”

“Chuyện này để ca ca muội lo lắng là được rồi.” Ta vuốt lên nếp nhăn giữa mày nàng: “Muội là một tiểu cô nương, cả ngày cứ vui chơi là được rồi, lo lắng cho ta cái gì? Quân doanh bên này rồng cá hỗn tạp, nếu muội ra ngoai thì phải mang theo vài người. Nếu bị ức hiếp, ca ca không có ở đây, tẩu tẩu cũng sẽ ra mặt cho muội.”

Chung Lê ngoan ngoãn đồng ý. Một lát sau lại tò mò hỏi ta: “Nếu ca ca thật sự cưới Tần tiểu thư thì sao?”

Ta sờ đầu nàng: “Vậy thì Lê Lê có thể giúp tẩu đánh hắn một trận được không?”

Tiểu cô nương cười đến mức ánh mắt rực rỡ, gật đầu như trống bỏi: “Được! Không ai được ức h.i.ế.p tẩu tẩu. Tẩu tẩu không được, ca ca cũng không được!”

Tối hôm đó ta mới vừa cho hai đứa nhỏ b.ú sữa. Hai tiểu hài tử ăn xong lại nôn hết sữa lên người ta. Sau khi tắm gội sạch sẽ, ta dùng ngón tay gãi gãi cằm chúng, chọc hai đứa nhỏ cười khanh khách.

Thanh Tuệ nói ta tính trẻ con. Ta nghiêng đầu, kề sát với muội muội: “Thế à? Có sao?”

Muội muội cười đến mức xì ra nước mũi đáp lên mặt ta. Thanh Tuệ và v.ú già trong phòng bị chọc cười.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8