Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tướng Quân Khó Gả
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:02:54 | Lượt xem: 4

Chuyện cũ như giấc mộng, cát vàng khói mù, chiến trường chiến sĩ đang c.h.é.m g.i.ế.c vẫn ở trước mặt.

Đoạn đường này, chúng ta khổ sở, mệt mỏi thế nào không cần nói nhiều.

Chính vì được sống quá khó nhọc, bây giờ có được bình yên không dễ dàng nên ta càng không muốn chết.

Ta còn nhớ rõ tâm nguyện nhỏ bé kia, được ăn món ngon khắp thiên hạ, nhìn non sông tươi đẹp, mà không phải c.h.ế.t thảm trong nội đấu cung đình.

Hôm qua, sau khi Tiêu Cảnh Dực đi, cả đêm ta không ngủ.

Nếu đã quyết định thì không cần phải rầu rĩ.

Ta đứng dậy chuẩn bị đi tìm Tiêu Cảnh Dực, còn chưa bước ra cửa phòng đã đón tiếp một vị khách không mời mà đến.

Phượng Minh Ca, nữ tử xuất thân tôn quý đã bị định làm hoàng hậu.

Phượng Minh Ca nhìn ta từ trên xuống dưới, mở miệng chế giễu: “Ngươi chính là thanh mai trúc mã bệ hạ luôn nhớ nhung, Diệp Hoài Tịch à.”

“Thần nữ đúng là Diệp Hoài Tịch, nhưng không dám nhận câu nói trước đó của người.”

“Thật vô dụng, ngay cả tâm của bệ hạ cũng không chiếm được!”

Ta khó hiểu nhìn nàng ta, nữ nhân này có ý gì?

“Ngươi biết chưa? Hoàng đế đã hạ chỉ phong ta làm hoàng hậu!”

Đúng thế, nàng ta chính là hoàng hậu trong giấc mộng của ta.

Phượng Minh Ca thấy ta vẫn bình tĩnh thì càng bất mãn.

“Chẳng lẽ ngươi cam lòng à? Người cùng ngài ấy vượt qua núi đao biển lửa là ngươi, cùng ngài ấy chịu khổ ở biên cương cũng là ngươi. Bây giờ hoàng hậu lại là ta!”

Ta mờ mịt nhìn Phượng Minh Ca có vẻ sốt ruột.

“Rốt cuộc… Phượng tiểu thư bất mãn chuyện gì?”

“Bất mãn vì sao ta lại là hoàng hậu, bất mãn vì sao ngươi không tranh không đoạt, bất mãn vì sao cuối cùng chúng ta không chiếm được người trong lòng!”

Cho nên… Phượng Minh Ca không muốn làm hoàng hậu.

Hoặc là… Phượng Minh Ca đã yêu người khác từ lâu.

Gương mặt xinh đẹp của Phượng Minh Ca hơi dữ tợn, khi nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của ta càng bất mãn.

Nàng ta đi lên một bước níu cổ tay ta, kéo ta ra ngoài.

“Đi, đi tìm y, nói cho y biết ngươi muốn làm hoàng hậu của y, để ybuông tha ta. Chỉ cần ngươi mở miệng thì y sẽ đồng ý, dù sao y thích ngươi như vậy. Vị trí hoàng hậu này vốn là của ngươi, ta trả lại cho ngươi, ta không cần nó!”

Móng tay sắc bén của Phượng Minh Ca bóp đến cổ tay ta đau đớn.

Mặc dù nàng ta mảnh mai nhưng lần này điên cuồng lại có lực rất mạnh.

“Phượng cô nương, cô nương tỉnh táo một chút…”

Ta cố gắng níu nàng ta lại.

Dù sao ở biên cảnh nhiều năm, việc nặng việc vặt gì cũng phải tự tay làm, tay của ta cũng có sức hơn.

Dây dưa nửa ngày vẫn chưa ra khỏi cửa, Phượng Minh Ca tức giận tát lên mặt ta một cái.

“Vì sao ngươi không tranh, ta vốn không muốn!”

“Ầm ĩ gì đó!”

Tiêu Cảnh Dực vừa vào cửa đã thấy Phượng Minh Ca khóc to, còn gương mặt ta thì đỏ bừng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8