Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tưởng Trúc
C23

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:05:30 | Lượt xem: 4

32.

Tôi lên máy bay trở về Anh một mình.

Chiếc máy bay chở khách loại nhỏ, trên đường về hơi xóc nảy, tôi chống cằm nhìn mây trôi ngoài cửa sổ.

Lại cảm thấy gần một tháng này giống như một giấc mơ về chiến tranh và sự hỗn loạn vậy.

Gặp lại Cố Thời Từ trong lòng làm sao có thể không d.a.o động, dù sao cũng là người mà thời niên thiếu từng yêu thật lòng.

Giống như ai đó dùng sức xốc cái vảy thật vất vả mới hình thành lên.

Giận dữ, cô đơn, buồn bã như mây đen dày đặc nhưng không còn dễ khóc như trước nữa.

Chỉ cần cứng rắn và từ từ chịu đựng là được.

Dù sao hắn ở Đức, tôi ở Anh, cách nhau một ngàn km, có lẽ đời này sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Kết quả là ba tháng sau khi tôi trở về nhà ở Vương quốc Anh.

Một người hàng xóm người Trung Quốc chuyển đến.

Tên người đó là Cố Thời Từ.

33.

“Thật trùng hợp, trường của em mời anh tới diễn thuyết.”

“Không nghĩ tới chúng ta lại là hàng xóm.”

Tiếp đó một bó hoa hồng thơm ngát xuất hiện trước mặt tôi, tôi nhận lấy, ném thẳng vào thùng rác bên tay trái rồi lướt qua hắn, lái xe tới trường.

Trong vài ngày tiếp theo, tôi và hắn đều xảy ra những chuyện như vậy.

Mỗi ngày đi làm đều có thể gặp được Cố Thời Từ, lúc tan làm về nhà cũng gặp phải hắn.

Bất kể là ra ngoài lúc năm giờ, bảy giờ hay chín giờ, bất kể trời gió hay mưa, tôi đều có thể nhìn thấy người đàn ông mặc áo gió dài.

Thỉnh thoảng mang cho tôi một bó hoa, cũng có lúc là đồ ăn.

Nhưng những thứ đó đều bị tôi ném vào thùng rác..

Chúng tôi cứ một người cho một người ném như vậy trong một thời gian dài, cho đến một ngày tôi thực sự không thể chịu đựng được nữa.

Tôi sợ nếu vứt đi lần nữa sẽ bị người ta khiếu nại về hành vi lãng phí thực phẩm.

“Cố Thời Từ, anh gây chuyện đủ chưa?”

Tôi đứng trước cửa nhà, hai tay đút túi nhìn hắn.

Cố Thời Từ cầm túi hoành thánh trong tay, nói với tôi.

“Anh đã nếm thử món này rồi, hương vị rất giống hoành thánh ở Trung Quốc.”

“Em làm việc cả ngày chắc chắn cũng chưa ăn gì, nhớ ăn nhé.”

“…”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Cánh cửa này, ra ngoài rẽ trái, cách đó bảy trăm mét có cả một dãy nhà hàng.”

“Tôi sẽ tự ra ngoài ăn khi đói, hiểu chưa?”

Cố Thời Từ choáng váng, túi hoành thánh trong tay giơ lên không được mà hạ xuống cũng không xong.

Tôi biết, quán hoành thánh đó rất nổi tiếng, hơn nữa cách đây cũng khá xa, mất hơn một giờ đi xe mới tới.

Nhưng vậy thì sao chứ.

“Cho dù anh có quan tâm hay chăm sóc tôi, tôi cũng không muốn quay lại như trước kia nữa.”

Tôi lấy chìa khóa mở cửa rồi đóng mạnh lại.

“Còn nữa, anh bây giờ, thật sự rất phiền.”

Thật ra tôi đang định tìm chủ nhà để chuyển nhà.

Nhưng kể từ ngày đó, Cố Thời Từ không còn quấy rầy tôi nữa.

Đôi khi, trước cửa nhà vẫn sẽ có một bó hoa.

Khi tôi đang giảng bài ở trường và bị ho, trước cửa thang máy sẽ đặt vài vỉ thuốc.

Nhưng tôi chưa bao giờ gặp lại hắn nữa.

Có lẽ hắn cũng ý thức được là mình đang làm phiền người khác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8