Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tưởng Trúc
C22

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:05:32 | Lượt xem: 2

31.

Đêm đó giống như một cơn bão dữ dội.

Từ đó về sau, Cố Thời Từ đã tự điều chỉnh lại tâm trạng của hắn.

Tôi không biết diễn tả sự thay đổi vi diệu này như thế nào. Trước đây toàn thân hắn phủ đầy mây mù u ám, nhưng bây giờ lại có một chút ánh sáng.

Đây là dấu hiệu tốt, bởi vì các bác sĩ nói rằng quá trình hồi phục của hắn đã tốt lên rất nhiều.

Phục hồi càng nhanh thì tôi càng có thể đi sớm.

Tôi đã cố gắng hết sức để chăm sóc cho Cố Thời Từ, không ngờ rằng một ngày nào đó tôi lại có thể mở khóa được một kỹ năng, đó chính là làm thế nào để cho một người mù ăn cơm.

Phần lớn thời gian tôi và hắn đều rất im lặng, Cố Thời Từ không phải là người nói nhiều, còn tôi thì không thích nói chuyện với hắn.

Ngày miếng gạc được tháo xuống khỏi mắt hắn, đó cũng là ngày tôi rời đi.

Cố Thời Từ nói với bác sĩ rằng mình đã có thể nhìn thấy, bác sĩ nói rất tốt, tôi đứng bên cạnh giường của hắn, nói:

“Visa của tôi sắp hết hạn rồi, tôi phải đi trước.”

Hắn chỉ ngồi đó sững sờ một lúc lâu.

Sau đó mới nhẹ nhàng hỏi tôi.

“Khi nào em đi?”

“Chiều nay.”

“Đừng rời đi mà không một lời từ biệt nữa, được không?”

“Không phải tôi đã nói với anh rồi sao? “

Sau đó lại là sự im lặng.

Tôi nhìn chằm chằm vào tay Cố Thời Từ, hắn vô thức túm chặt vào tấm ga trải giường, rồi lại thả lỏng ra sau đó lại nắm lấy hết lần này đến lần khác.

Sau đó Cố Thời Từ mỉm cười, hỏi tôi.

“Có phải lại không gặp được em nữa đúng không?”

“Chúng ta có mối quan hệ gì cần phải gặp nhau à?”

Tôi ngắt lời hắn.

Thật ra trước đây Cố Thời Từ cũng thường nói với tôi những câu như vậy.

“Tưởng Trúc, có cần thiết phải để anh đi cùng không?”

“Tưởng Trúc, chuyện đơn giản như vậy em không tự xử lý được sao?”

“Tưởng Trúc, chuyện này có nghiêm trọng đến mức khiến em phải khóc như vậy không?”

Lúc này tôi có thể nói câu đó một cách trôi chảy, không biết có phải là do Cố Thời Từ dạy hay không.

Hắn nghe những gì tôi nói, ngẩn ra và trở nên mất tập trung, điều mà dạo gần đây thường xảy ra với hắn.

Những suy nghĩ bên trong đầu hắn tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ hiểu được.

Tôi quay người bỏ đi, hắn hỏi tôi ở phía sau.

“Có thể để lại thông tin liên lạc được không?”

Tôi không trả lời, đóng cửa phòng bệnh lại.

Tôi nhớ rằng lúc trước khi có được wechat của Cố Thời Từ, tôi đã gửi một đống lời mời kết bạn.

Khi đó, có lẽ hắn chưa bao giờ tưởng tượng ra được sẽ có một ngày, hắn lại muốn xin phương thức liên lạc của cô gái mà hắn đã từ chối cả chục lần kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8