Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tưởng Trúc
C6

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:05:49 | Lượt xem: 2

11.

Sau khi chia nhóm không bao lâu thì cũng tan học.

Nam sinh phía sau chọc chọc lưng tôi, hỏi tôi có muốn đi ăn tối cùng nhau hay không.

“À, tôi và Cố…”

Vốn dĩ tôi định nói rằng tôi muốn đi cùng Cố Thời Từ.

Lại thấy người bên cạnh đã cầm đồ đi trước.

Balo đeo một bên vai, bóng lưng cao gầy, đầu cũng không thèm quay lại mà rời đi luôn. Xem ra, hắn cũng không có ý định cùng tôi ăn trưa.

“Nhìn hai người thế này, là đang chiến tranh lạnh?”

Trong nhà ăn đông đúc, Tô Thần miễn cưỡng ngẩng đầu lên khỏi bát cơm trộn của mình.

Thật ra, tôi và Cố Thời Từ hiếm khi xảy ra chiến tranh lạnh vì tôi gần như không thể đơn phương phớt lờ hắn.

Bởi vì tôi biết rằng nếu tôi phớt hắn, có thể hắn sẽ không bao giờ để ý đến tôi nữa.

Tôi da mặt dày, tâm lý rất tốt, có thể thích nghi với mọi thứ.

“Không sao đâu, buổi chiều tôi sẽ đi tìm anh ấy.”

Tôi giơ thìa lên và đổi chủ đề:

“Cậu quan tâm đến vật lý thiên văn nên đã chọn khóa học này à?”

“Là bởi vì cậu.”

Lời nói của người trước mặt khiến tôi suýt chút nữa ho ra món súp cà chua và trứng mà tôi đã nuốt vào.

Cậu ấy đặt đũa xuống và nghiêm túc hỏi tôi.

“Bạn học Tưởng, cậu thực sự không có ý định sang Anh du học với thầy Ngụy à?”

“Trong lớp có nhiều học sinh như vậy, thầy Ngụy lại chọn trúng cậu. Đây là một cơ hội tốt để có thể học lên nghiên cứu sinh.”

Các giáo viên dạy chúng tôi về bộ môn tâm lý học tội phạm khá coi trọng tôi.

Thầy ấy không chỉ mời tôi đến Anh học tập một lần.

Một mặt, thầy quả thực là học giả hàng đầu trong chuyên ngành này, nếu tôi trở thành học trò của thầy, tương lai của tôi sẽ rất rộng mở.

Nhưng mặt khác, tôi chưa bao giờ ra nước ngoài, và một khi tôi đồng ý, điều đó có nghĩa là tôi sẽ vượt đại dương để đến một nơi rất xa.

Cũng có nghĩa là cơ hội gặp được Cố Thời Từ…sẽ rất ít.

Tôi thực sự cảm thấy việc không thể gặp Cố Thời Từ là một trở ngại rất khó khăn, khó để tôi có thể vượt qua.

Chính vì điều này nên tôi vẫn còn do dự.

Đối với một người có não yêu đương như tôi mà lên mạng thì sẽ bị mắng 800 lần.

Nếu còn biết tôi học chuyên ngành nghiên cứu tâm lý học, thì phải mắng thêm 200 lần nữa.

“Tô Thần, đầu óc tôi đúng là hồ đồ.”

Tôi bực bội đảo rau trên đĩa.

“Học tâm lý học nhưng vấn đề tình cảm lại hỏng bét.”

Nam sinh trước mặt phát ra một tiếng thở dài khiến tôi cảm thấy tức giận.

“Chuyện này tính là gì.”

“Vài năm trước, một giáo viên trong khoa của chúng ta đã bị một học sinh chọc tức đến trầm cảm.”

……

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8